Nghiễm Dịch hét lớn:
– Tất cả dũng sĩ Cửu Thiên cảnh theo ta cùng nhau công phá chiến hạm nàu!
Hắn vận chuyển Chân Nguyên, làn da trở nên một mảnh đỏ bừng, gương mặt cũng bắt đầu vặn vẹo, có dấu hiệu Long Hóa, bạch kiếm trong tay càng phát ra hàn mang chói mắt, hắn dẫn đầu xông tới trước.
Sau lưng tổng cộng tụ tập tám gã Hải tộc Cửu Thiên cảnh, bọn họ đều tăng nguyên lực lên tới cực hạn, liều lĩnh phóng tới chiến hạm.
Sắc mặt Kinh Vĩnh Dạ trầm xuống, quát:
– Ngăn lại.
Kiếm quang trong tay hắn quét qua, giống như khổng tước xòe đuôi chém tới trên người Nghiễm Dịch.
“Phanh”
Kiếm thế Nghiễm Dịch rơi xuống, trực tiếp ép lên trường kiếm của Kinh Vĩnh Dạ, tóe lên từng đạo kiếm vân nhộn nhạo, không ngừng cắt vào trên thân hai người, chỉ có điều thân thể Hải tộc rất cường hãn, từng miệng vết thương nứt ra, nhưng không thấy máu tươi, mà Kinh Vĩnh Dạ một dưới thân kiếm trên người đã đầy vết thương, trường y bị máu nhuộm đỏ bừng
Trong lòng Kinh Vĩnh Dạ kinh hãi, vừa rồi hắn giao thủ mấy kiếm với Nghiễm Dịch cũng không có uy thế như hiện giờ, xem ra đối phương đã lấy ra át chủ bài rồi.
“Phanh”
Trong mắt Nghiễm Dịch b*n r* hàn quang lạnh như băng, bảo kiếm trong tay chém ra không chút quy tắc, một kiếm nhanh hơn một kiếm, đến lúc sau cơ hồ đã không thể thấy rõ kiếm thế nữa, chỉ có kiếm vân nhộn nhạo ra khi hai kiếm chạm vào nhau, còn có máu tươi trên người Kinh Vĩnh Dạ b*n r* cũng ngày càng nhiều hơn.
Bọn người Qua Chính Tường kinh hãi, muốn phi thân cứu viện, lại bị cường giả Cửu Thiên của đối phương bám sát lấy, căn bản không dứt ra được.
Tất cả các màn chém giết kịch liệt trên bầu trời đều chiếu vào trong mắt Nhân tộc trong thành, tất cả mọi người thấy mà tâm kinh đảm hàn, không biết kết quả thắng bại thế nào.