“Ầm ầm”
Nước biển vô tận nứt vỡ, lực lượng hai màu một đen một xanh cuốn khắp đáy biển, khiến xuất hiện một vòng xoáy như cối xay cuốn lấy tất cả vào trong đó.
Thân thể Lục Điêu thống lĩnh cũng bắt đầu nứt vỡ từng khúc dưới cối xay kia, hắn trợn tròn mắt, nhìn từng đạo lực lượng cọ rửa lấy chiến giáp của Lý Vân Tiêu, nhưng lại không thể nào đột phá được phòng ngự đối phương, hắn giận dữ hét:
– Súc sinh, ta không cam lòng a!
Đối phương dựa vào phòng ngự của Ma Thiên Khải lông tóc vô thương, mà mình lại đang dần hóa thành nát bấy, dù là ai cũng khó mà cam tâm a?
Lý Vân Tiêu lãnh đạm nói:
– Ngươi không cam lòng, ai quan tâm chứ?
“Phanh”
Thân thể Lục Điêu thống lĩnh lập tức hóa thành vô số mảnh thịt tiêu tán, mà ngay chuôi kim xoa bát giai bên người hắn cũng bị lực lượng cối xay kia phá hủy mất.
Vào thời khắc này, một cổ khí tức nguy hiểm dị thường truyền đến, run rẩy đến từ sâu trong linh hồn khiến toàn thân Lý Vân Tiêu đều run lên
Hắn hoảng sợ quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Cự Kiểm Thú đã nhô lên, cái mồm cực lớn kia như một hắc động sâu không đáy, lực lượng kh*ng b* đang dần được thai nghén trong đó.
Thần thức Lý Vân Tiêu quét qua, lại không để lại bất kỳ dấu vết gì, thậm chí ngay cả thần thức cũng bị nuốt vào, không nhìn ra chút mánh khóe, nhưng nỗi sợ hãi nguy hiểm sâu trong lòng lại càng ngày càng mạnh..
– Dùng mạng Lục Điêu thống lĩnh đổi lấy mạng ngươi, đáng giá.
Trong mắt Nhuận Tường hiện lên một đạo hàn mang, quyết ấn trong tay biến đổi, một cổ khí tức Man Hoang hung tàn khó có thể tưởng tượng theo hô hấp của Cự Kiểm Thú bị nó phun ra khỏi miệng.
Lý Vân Tiêu lập tức kinh hãi, ở đằng sau khi tức hung tàn kia ẩn hàm một cổ cảm giác càng thêm khiến hắn sởn hết cả gai ốc. Quanh thân hắn đột nhiên tách ra cường quang chói mắt, giống như ban ngày vậy, Giới Thần Bi bay ra trên tay, càng lúc càng lớn.