Đây là khiết ước giữa Lục Điêu tộc bọn hắn và hung thú, vào lúc nguy cấp có thể triệu hoán bộ phận bản thể của hung thú tới. Nhưng lấy lực lượng của hắn thật sự không triệu hóa được nhiều lắm, trạng thái hiện giờ đã là cực hạn rồi.
Trong miệng Đồ Đằng kia không ngừng hét dài, sóng âm chi lực không chỉ công kích Lý Vân Tiêu, hơn nữa còn khuếch tán khắp bốn phương tám hướng.
Trên chiến trường ở xa xa, Lục Điêu nhất tộc tựa hồ không có việc gì, nhưng Hải tộc còn lại và bọn người Mạc Tiểu Xuyên sắc mặt lại đại biến, nguyên một đám toàn thân bị k*ch th*ch khiến nổi da gà, hơn nữa khí tức trong cơ thể thoáng cái chợt bắt đầu cuồng bạo.
Mà yêu thú như Huyền Lôi Kinh Vân Hống lại run rẩy kịch liệt, co lại thành một đoàn, tựa hồ cực kỳ sợ hãi. Nhưng từng vòng lôi điện màu vàng vẫn tản ra ngoài cơ thể, khiến hải tộc không cách nào xâm nhập.
Đoạn Việt và nó quan hệ vô cùng tốt, thoáng cái đã đến bên người nó hộ pháp giúp nó.
Lý Vân Tiêu bị sóng âm kia chấn khai, thất bại trong gang tấc, trong lòng vừa sợ vừa giận. Một tay bấm niệm pháp quyết, cả người kim quang đại thịnh, trên mặt ngoài làn da có thể thấy được từng đạo gợn sóng lan ra, công kích của hung thú kia đại bộ phận đều bị Kim Thân ngăn trở b*n r*, chỉ có bộ phận chấn và trong cơ thể hắn thôi.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu trầm xuống, lần nữa nhẹ giọng khẽ quát, ma khí trên người lăng không mà lên, Ma Thiên Chiến Giáp hiển hóa ra, rốt cục cũng xua tan được toàn bộ sóng âm chi lực.
Sau đó hai tay của hắn phi tốc bấm niệm pháp quyết, hư ảnh Chân Ma sau lưng hiển hóa ra dưới đáy biển, như một cự nhân đến biển cả, toàn bộ nước biển cũng bắt đầu hóa đen, giống như là mặc thủy vậy.
Trong hai mắt Lý Vân Tiêu lộ vẻ lạnh lùng, hắn nhìn Nhuận Tường cách đó không xa một chút, đối phương đang ở đó hung hăng nhìn vào hắn, hai tay không ngừng biến hóa quyết ấn, tựa hồ đang thi triển thần thông cực kỳ lợi hại nào đó.