– Ngươi nói cái gì?
Nguyễn Tích Tuyền hoài nghi mình nghe lầm, khí thế trên người thoáng cái bạo khaỉ, chấn khiến bọn người Vu Võ Khâm đang nhìn có chút hả hê ở sau lưng bay ra mấy chục thước, vài tên thực lực khá thấp còn thổ huyết.
Bọn hắn cũng hoảng sợ không thôi, đều bất chấp thương thế của mình, mà nguyên một đám khiếp sợ nhìn qua Lý Vân Tiêu, không nghĩ ra hắn sao lại nói ra loại lời muốn chết này.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Huyền khí bát giai đổi thi thể Võ Đế cao giai Hải tộc, không khác gì đoạt, ta thật sự cảm thấy xem thường ngươi đấy.
Lạnh, toàn bộ chung quanh lạnh lẽo nói không nên lời.
Người tiểu đội Chiến Nhận cũng vội lui ra mấy chục thước, Thần Tiên đánh nhau phàm nhân gặp nạn, trước đó không lâu vừa có một tên Võ Đế lục tinh vẫn lạc, không thể tưởng được nhanh như vậy lại chết một người nữa.
Trong mọi người không hi vọng khai chiến nhất chính là Liêu Dương Băng, hắn cố gắng vãn hồi cục diện, nói:
– Tích Tuyền đại nhân, kính xin lấy đại cục làm trọng. Nếu không chuyện nơi này truyền lại Ma Thiên đại thành, đối với danh vọng của đại nhân sẽ có chỗ tổn hại đấy.
Nguyễn Tích Tuyền cả giận nói:
– Liêu Dương Băng, ngươi là thứ gì, còn dám uy h**p ta?
Trong lòng Liêu Dương Băng cũng nổi lên lửa giận, thầm nghĩ: nếu không phải nguy cơ thành Bạch Xung còn có chỗ dùng đến ngươi, có quỷ mới cứu ngươi.
Thần sắc hắn kiên định nói:
– Nếu đại nhân không để ý thế cục mạo muội ra tay, ta nhất định sẽ bẩm báo việc này lên Ninh Hoài Thụ đại nhân.
– Tốt, tốt Liêu Dương Băng ngươi thực tốt, vì một tên Võ Tôn bát tinh vậy mà không tiếc đắc tội ta.
Nguyễn Tích Tuyền lạnh giọng nói:
– Chuyện hôm nay ta nhớ kỹ, sẽ tùy thời tìm các ngươi tính sổ.
Hắn thẹn quá hoá giận, ống tay áo phất một cái liền dẫn đầu bay vào thành Bạch Xung.