Sắc mặt Lực Kình thống lĩnh đột biến, trong mắt lóe lên hung mang, quát to:
– Chút tài mọn cũng dám mang ra bêu xấu sao?
Hai tay của hắn nắm chặt trước người, một đoàn không khí bị hắn chộp nổ bung tại chỗ, vô số khí lưu tán loạn, trước người ngưng tụ thành sóng to gió lớn.
Sau đó Lực Kình thống lĩnh bùng phát, Cửu Thiên Đế Khí trên người lẫn vào trong sóng to gió lớn kia, hai đấm đột nhiên mở ra, hóa thành chưởng lực đập đi
“Rầm rầm rầm phanh”
Đại lượng khí lãng bị chấn nổ bung bốn phía, Hồn nô kim sắc cũng bị đánh cho gương mặt vặn vẹo, mà Thiên Địa dị tượng cũng cứ thế bị đè xuống, lộ ra một mảnh sáng rọi.
“Phanh”
Rốt cục một chưởng đánh lên trên người Đoạn Thiên Hữu, lần nữa đánh bay hắn.
Đoạn Thiên Hữu toàn thân đau đớn, tất cả thấn kinh tựa hồ lập tức tê liệt, ngay cả nguyên lực cũng không thể vận chuyển, cả người đã triệt để mất đi chiến lực.
Phệ Hồn Phiên cũng không không chế nổi nữa, rơi xuống từ bầu trời, Hồn nô kim sắc lại trốn về trong phiên, không dám xuất hiện nữa.
Trong mắt Lực Kình thống lĩnh hiện lên một tia sát cơ, “Cọ” thoáng một phát liền phi thân lên, một quyền liền đánh tới.
Có cơ hội diệt sát một gã Võ Đế cao giai Nhân tộc, hắn tự nhiên sẽ không bỏ qua.
Nhưng Ninh Hoài Thụ trên đài quan chiến há có thể để hắn như nguyện, lạnh giọng nói:
– Ai ra lưu hắn lại đi.
– Để ta đến đi
Phó Nghi Xuân nói:
– Chiến lực người này ít nhất cũng là Võ Đế thất tinh đỉnh phong rồi.
Thân ảnh hắn lên liền xuất hiện trên trời ca, ngăn đường Lực Kình thống lĩnh lại, một tay thả lỏng phía sau, một tay lăng không bắt tới.
Không gian dưới lực lượng một trảo của hắn bỗng nhiên co rụt lại, giống như một tấm lưới bị người kéo lấy.
Thân ảnh Lực Kình thống lĩnh đột nhiên hiện ra, trong đôi mắt hiện lên một tia hoảng sợ và kinh sợ, quát: