– Ah.
Đột nhiên một gã võ giả Hải tộc kêu thảm một tiếng.
Chỉ thấy một đạo quang mang lọt vào thân thể hắn, chui ra từ sau lưng, trong miệng cắn theo một đạo hào quang nhàn nhạt, cẩn thận nhìn lại, hào quang màu vàng nhạt kia đúng là bộ dáng của tên võ giả Hải tộc kia, vẻ mặt hoảng sợ, tứ chi đang không ngừng giãy dụa, nhưng tất cả đều chỉ phí công, trực tiếp bị gương mặt kia ăn tươi từng chút một.
Gương mặt kia sau khi ăn tươi hồn phách võ giả Hải tộc thì cả người cũng biến lớn thêm vài phần, lộ ra vẻ hài lòng, nhưng dường như rất nhanh lại đói bụng, dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào một gã võ giả ở phụ cận vọt tới.
– Ah.
Tên võ giả kia là nhân loại, thấy đoàn hào quang kia lao đến chợt kinh hoảng một chút, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh lại cười lớn nói:
– Ha ha, ta quên, đại nhân là ở phe chúng ta, thất thố rồi, thất thố rồi.
Hắn còn tươi cười với đoàn hào quang đang xông lại kia, liên tục gật đầu chào hỏi.
Nụ cười trên gương mặt kia lại càng thêm vui vẻ, thoáng cái đã xuyên qua thân thể hắn, lúc đi ra trong miệng cắn lấy hồn phách của tên võ giả này. Trên mặt hồn phách lộ ra vẻ mặt kinh hoảng và không thể tin, chỉ chớp mắt đã bị mặt quỷ kia nuốt mất, mặt quỷ lại lần nữa lớn thêm vài phần.
– Chuyện gì xảy ra?
Tất cả mọi người như phát mộng, thoáng cái đều cảm thấy sởn hết cả gai ốc:
– Sao mà ngay cả người một nhà cũng ăn?
Khi bọn hắn ngốc trệ thì vô số hào quang đã từ trên bầu trời bay xuống, trên mỗi một đạo đều là một gương mặt quỷ, thoáng cái đã ăn sạch hồn phách cả trăm võ giả, trongđó cũng không thiếu nhân loại.
Người tiểu đội Chiến Nhận cũng sợ tới mức không nhẹ, giờ mới hiểu được hàm nghĩa cẩn thận mà Lý Vân Tiêu nói là gì. Lúc trước bọn hắn còn lơ đễnh, cảm thấy Lý Vân Tiêu nói ngoa, hiện giờ lại hận không thể trực tiếp hô chạy trốn, cái này còn đánh thế nào nữa?