Thân ảnh Bắc Minh Lai Phong xuất hiện ở cửa ra vào, mặt mũi tràn đầy vẻ xin lỗi, liên tục nói:
– Nguyên lai là Trang Sinh đại sư, hạ nhân không hiểu chuyện, làm đại sư mất hứng, ta nhất định đánh phế hắn, xin mời đại sư vào bên trong ngồi.
Trên trán Bắc Minh Lai Phong chảy đầy mồ hôi lạnh, vái chào mấy lần, vội vàng nhận lỗi.
Trên mặt Trang Sinh không chút biểu tình, nói:
– Không cần khách khí, không có chuyện gì quan trọng. Chỉ có điều ta vừa đuổi theo một đạo bóng người khả nghi, vừa biến mất ngay trước cửa mật thất tu luyện của các ngươi, cho nên ta nghĩ đến hỏi một chút, các ngươi có từng phát hiện người nào khả nghi không?
– Người khả nghi?
Bắc Minh Lai Phong trầm tư nói:
– Chúng ta một mực đều đang bế quan tiềm tu, cũng không có phát hiện người khả nghi.
Trên mặt Trang Sinh hiện lên một tia hồ nghi, nói:
– Đã như vầy, không quấy rầy chư vị thêm nữa.
Trong nội tâm Bắc Minh Lai Phong xấu hổ, sợ lưu lại ấn tượng không tốt cho Trang Sinh, vội vàng nói:
– Trang Sinh đại sư, sự tình lúc nãy …
– Không cần để ý.
Trang Sinh lạnh nhạt nói, căn bản lơ đễnh không thèm quan tâm.
Nhưng hắn như thế, nội tâm Bắc Minh Lai Phong lại càng lo sợ được mất, hiện tại hận không thể trực tiếp đánh chết tên võ giả kia, thoáng do dự một chút, đột nhiên nói ra:
– Đại sư chắc cũng biết vì sao chúng ta vẫn một mực bế quan ở cùng tiền tuyến?
Bước chân Trang Sinh dừng lại, hắn cũng rất ngạc nhiên, nói:
– Vì sao?
Bắc Minh Lai Phong lộ ra một nụ cười khổ, nói:
– Vi ra biển, Bắc Minh huyền có một vị tiền bối bị khốn ở Đông Hải, lúc trước tông môn mới thu được tín hiệu cầu cứu của vị tiền bối đó, lúc này mới phái chúng ta ra biển nghĩ cách cứu viện, ai ngờ lại gặp đại chiến hai tộc, đường ven biển đều phong tỏa.