Nhưng lúc này hắn đang ở bên trong thành, nếu như tấn cấp lập tức cũng sẽ bị người trong lầu chủ thành phát hiện.
Lý Vân Tiêu cười khổ vài cái, không thể không áp chế tu vi, chờ đợi thời cơ thuận lợi thì tấn cấp.
Lúc này đã bắt đầu sang ngày thứ hai, bên ngoài đại thành vẫn im ắng, không có bất cứ động tĩnh gì, tất cả các võ giả từ trong hưng phấn theo đại thắng cũng đã bình tĩnh lại, bắt đầu an tâm tu luyện, cả quảng trường lại trở nên yên lặng.
Trên cổng thành, Ninh Hoài Thụ lưu luyến không rời muốn giữ La Thiên lại, nhưng cũng đành bất đắc dĩ không thay đổi được ý định của La Thiên.
Ninh Hoài Thụ thở dài:
– Thiếu vắng La Thiên Thiên đại nhân tọa trấn, thực lực ít nhất suy yếu một nửa ah.
Tự nhiên La Thiên biết rõ đây là lời nói khách khí cười nhạt một tiếng nói:
– Hoài Thụ đại nhân đừng có tâng bốc ta, có được Ma Thiên Cự Thành, chỉ cần cẩn thận ứng đối, tuyệt không bị Hải tộc công phá.
Ninh Hoài Thụ nói:
– Hôm qua Hải tộc bị nhục, không có trả thù chút nào, ngược lại còn đang không ngừng điều binh khiển tướng, sợ là có đại động tác, thực để cho cuộc sống hàng ngày của ta khó có thể bình an.
La Thiên cười nói:
– Chỉ cần đại nhân hết sức, không thẹn với lương tâm là được.
Ninh Hoài Thụ biết rõ khó giữ lại, nói:
– Đợi đến ngày khu trục dị tộc, Hồng Nguyệt thành lại mời đại nhân đến đây chung vui.
La Thiên phất phất tay nói:
– Ngày đó sẽ không lâu, chư vị không cần tiễn đưa, để ngừa tình hình quân địch có biến.
Tất cả mọi người đều thở dài dừng đưa tiễn.
La Thiên gật gật đầu, được hai gã cường giả Vũ Đế bảo vệ ly khai khỏi chủ thành.
Sau khi rời khỏi chủ thành, La Thiên ngưng mắt nhìn qua một phía rồi trực tiếp hướng phía một góc quảng trường mà đi.