Lương Nguyên Cơ thoáng sững sỡ một chút rồi kinh ngạc hỏi:
– Phi Dương huynh, tại sao ngươi lại đeo mặt nạ?
Lý Vân Tiêu nói:
– Ta lớn lên quá đẹp trai, không thể tạo ra chút sát khí nào cho nên đeo cái này.
Hắn thu hồi chiến đao, chậm rãi vuốt tóc tạo thành tư thế “rất khốc”
– Chậc chậc, đúng là Phi Dương đại nhân nhìn qua giống như thư sinh mặt trắng, đeo mặt nạ lên nhìn cương mãnh hơn nhiều.
Yêu lão cũng dẫn theo hai người liều chết xung phong, không tiếc lời khen ngợi.
Cả tràng diện tuy hỗn loạn nhưng trong sự loạn lại có trật tự, nhân loại đều dùng đơn vị là tiểu đội, tiểu tổ để có thể giúp đỡ lẫn nhau, mà Hải tộc thì thật sự là rất rối loạn, rất nhanh bên Nhân tộc đã tạo được sự áp đảo.
Khóe mắt Lý Vân Tiêu liếc qua nhìn thấy Trần Trọng Uy cũng tiến lên chém giết. Sau đó ánh mắt của hắn như vô ý nhìn về phía trên chủ thành, trong lòng khẽ mỉm cười tiếp tục cử đao giết địch.
Tốc độ xuất đao của hắn nhanh vô cùng, lúc thì b*n r* từ phía lúc thì hợp lại một chỗ, nhìn qua thì giống như không theo một đường lối nào, mỗi một lần vung đao ra đều có thể chém giết một tên Hải tộc, đao mang không gì cản nổi.
Đấu pháp của hắn thuộc về đường cương mãnh, nhìn qua giống như không chế lực đạo không ổn, lúc nhẹ lúc nặng, giống như chỉ còn một hơi chống đỡ nữa mà thôi.
Đông đảo cao thủ đang đứng trên lầu cao chủ thành quan chiến, khuôn mặt tât cả mọi người đều lộ vẻ vui mừng, hận không thể tự mình lao xuống dưới tự tay xuất thủ một phen.
Tuy rằng trành diện phía dưới hỗn loạn nhưng dưới thần thức của đông đảo cường giả đảo qua, tất cả trạng thái của mọi người đều được hết vào trong đáy mắt.
Lý Vân Tiêu đeo mặt nạ hình thú, ngay từ đầu khiến cho không ít người chú ý nhưng sau một hồi nhìn kỹ thấy từng chiêu đao pháp của hắn lăng lệ ác liệt nhưng lại khiếm khuyết năng lực nắm giữ lực đạo tinh chuẩn, điều đó nói lên rằng người này lĩnh ngộ lực lượng cực kém cũng không phải là cao thủ.