̣p kích.
– Hừ, chỉ cần không có đám Hải Thú vô biên vô hạn kia, chúng ta sợ gì đánh một trận!
Một gã Vũ Đế cường giả phẫn hận nói, như vậy cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi.
Chính là lúc trước chủ chiến Mễ Cao Dương, Liêu Dương Băng cũng ở bên cạnh hắn, vẻ mặt buồn thiu.
La Thiên nói:
– Nếu là chỉ có những thực lực này, hơn nữa nơi đây rời xa biển rộng, chúng ta lại nắm giữ Ma Thiên Cự Thành, cũng không cần lo lắng. Chỉ là ta thấy đám người của Hải tộc này tựa hồ cũng không định công thành, mà là muốn bao vây xuống tới.
Ninh Hoài Thụ vùng xung quanh lông mày giương lên, nói:
– Nga? Bao vây? Lẽ nào bọn họ muốn cùng chúng ta đối kháng?
La Thiên nói:
– Ta đây cũng không biết, bọn họ tuy rằng thế tới rào rạt, nhưng không có bao nhiêu sát khí, hơn nữa tốc độ càng ngày càng chậm. An ổn bao vây đối với bọn họ có hại vô lợi, chắc là có hậu thủ gì.
Ninh Hoài Thụ rầu rĩ nói:
– Lấy thực lực của bọn chúng giờ phút này cũng đủ để cùng chúng ta đánh một trận, nếu là còn hậu thủ a…
Hắn có chút bận tâm hướng người sau lưng hỏi:
– Vì sao không thấy Lai Phong công tử đến đây?
Phía sau người nọ vội hỏi:
– Bắc Minh Lai Phong công tử đã nói rõ, bọn họ cũng không tham dự chiến sự, nhưng mà vào lúc nguy cấp có thể giúp đỡ.
Ninh Hoài Thụ gật đầu nói:
– Lai Phong công tử làm Bắc Minh Thế Gia hậu bối kiệt xuất nhất, chúng ta xác thực vô pháp điều khiển hắn, nhưng nếu là Ma Thiên Cự Thành báo nguy tất nhiên cũng sẽ không thúc thủ, hơn nữa đám cường giả Bắc Minh Thế Gia kia, chúng ta vẫn là chiếm hết ưu thế.
Trang Sinh cau mày nói:
– Đám người của Bắc Minh thế gia đó tựa hồ có ý đồ gì, chiến không ra lực, nhưng cũng không đi, chẳng biết bọn họ là tâm tư gì. Hoài Thụ ngươi vẫn là tận lực ít cân nhắc bọn họ, để tránh khỏi quá cao phán đoán thực lực của chúng ta.