Tường thành chiều rộng hơn ba mươi thước, cũng đủ ở trên đó tác chiến, cũng là tấm lá chắn cuối cùng sau khi quân địch phá được phòng tuyến, nếu là tường thành thất thủ, vậy toàn bộ sẽ xong đời.
Lý Vân Tiêu trực tiếp đứng bên cạnh Lương Nguyên Cơ, cùng mọi người đồng dạng hướng phía trước nhìn lại, chỉ thấy từ viễn phương bắt đầu hiện ra bóng dáng của đại lượng Hải Tộc, đằng đằng sát khí mà đến, còn các loại cờ xí giơ lên thật cao, mặt trên vẽ nhiều loại sinh vật cổ quái, có hơn trăm loại.
Nội tâm Lý Vân Tiêu thoáng cái ngưng trọng, Hải Tộc tuy rằng chủng tộc đông đảo, nhưng là tộc quần có thể thích hợp lục chiến thập phần hữu hạn, bây giờ lại tụ hợp trên trăm loại, chứng minh đối phương khẳng định đến có chuẩn bị.
Trên tường thành bầu không khí cũng dần dần khẩn trương, không ít người trên mặt lóe ra vẻ hưng phấn, đều một nhóm võ giả mới cùng Lý Vân Tiêu chạy tới, còn không biết chiến sự thảm liệt.
Lý Vân Tiêu hướng phía trên chủ thành lâu nhìn lại, quả nhiên có không ít Vũ Đế tụ tập.
Đột nhiên thần thức của hắn hơi ngưng lại, tựa hồ đụng vào một bức tường vô hình, khó có thể đi tới nửa phần.
Hắn bỗng nhiên cả kinh, đồng tử hơi co lại, có thể ngăn trở thần thức của hắn điều tra — trên chủ thành lâu kia lại có Cửu Giai Thuật Luyện Sư!
– Di?
Tầng thứ ba của chủ thành lâu, chính là chỗ tất cả cường giả hội tụ, toàn bộ đang khẩn trương nhìn xa xa đội ngũ Hải Tộc càng ngày càng gần.
Một lão giả ngồi trên mặt ghế đẹp đẽ quý giá, trên tay đeo khô lâu giới chỉ cực lớn, đột nhiên khẽ di một tiếng, chân mày kia nếp nhăn chồng chất, hướng phía Lý Vân Tiêu nhìn một cái.
Bức tường vô hình ngăn chặn sau một thoáng cùng với thần thức của Lý Vân Tiêu đụng vào, tựa như mặt hồ bình tĩnh tạo nên rung động, một lực lượng dâng trào trực tiếp đuổi theo phương hướng thần thức của hắn mà đến. Đối phương đã phát hiện sự hiện hữu của hắn, muốn tra ra người phương nào!