Lý Vân Tiêu khẽ gật đầu, nhưng trong lòng lại không nghĩ vậy.
Hắn hiểu rõ đặc tính của Hải tộc, nếu chiến trường ở trấn Hải Thiên, tiếp giáp Đông Hải, Hải tộcbọn hắn có Đông Hải cường đại làm hậu thuẫn, có thể không ngừng vận chuyển chiến sĩ tiến đến tham chiến.
Nhưng chiến TSu khi được kéo dài ra, ưu điểm thích ứng trên biển của bọn hắn lập tức biến thành khuyết điểm, trừ phi là cường giả ngoài Võ Tôn, nếu không người Hải tộc một khi bước vào đại lục, thực lực sẽ lập tức đại giảm.
Cho nên theo chiến tuyến Nhân tộc lui về phía sau, đối phương phải tiến hành củng cố và chuẩn bị trong thời gian nhất định. Nếu lần nữa quy mô xâm chiếm, đó tất nhiên là lúc đã hoàn toàn chuẩn bị xong, tình hình chiến đấu sẽ thảm thiết đến mức khó mà tưởng tượng.
Lý Vân Tiêu đột nhiên hỏi:
– Người lĩnh chiến ở trấn Hải Thiên là ai, người thống nhất điều phối ở thành Liệt Quang là ai?
Bảo Sanh trả lời:
– Lĩnh chiến trấn Hải Thiên chính là Ninh Hoài Thụ đại nhân thành Hồng Nguyệt, tiến thành thống nhất điều phối ở thành Liệt Quang chính là Văn Bá Quân đại nhân thành Hồng Nguyệt.
Lý Vân Tiêu cau mày lại, Ninh Hoài Thụ và Văn Bá Quân đều có thực lực Võ Đế bát tinh, xem ra chiến sự đã thăng cấp đến trình độ này rồi
Hơn nữa từ vấn đề an bài nhân viên mà xem, Đường Khánh cũng là thân nội bài ngoại, phó môn chủ Tứ Cực Môn được an bài ở hậu phương điều phối, còn thế lực vốn có của thành Hồng Nguyệt lại bị phái đến tiền tuyến giết địch.
Bảo Sanh quay đầu lại cười nói:
– Đại nhân không cần lo lắng, lần này không chỉ toàn bộ Đông Vực điều bắt đầu chuyển động, mà ngay cả Thánh Vực cũng đã bị kinh động, phái cường giả tọa trấn ở thành Hồng Nguyệt, không cẩn thận không chừng còn đích thân tới tiền tuyến đấy.