Luật Thực Nguyên ỷ vào mình tu vi cao, Nguyên Đan trên người, tốc độ thổ nạp Thiên Địa nguyên khí nhanh hơn, cho nên muốn muốn kéo dài thêm xem. Thấy Lý Vân Tiêu cũng vẫn không nhúc nhích, trong lòng không khỏi mừng thầm.
Nhưng sau khi được một hồi, hắn liền bắt đầu kinh ngạc, chỉ thấy bên ngoài thân thể đối phương hiện lên một tầng sương trắng nhàn nhạt, dĩ nhiên là dấu hiệu linh khí hóa dịch, linh khí ở xa xa không ngừng hội tụ thành Long, trực tiếp dũng mãnh tràn vào trong cơ thể hắn, đó nào phải thổ nạp gì chứ, mà chính là nuốt trôi
– Cái này, cái này...
Hắn triệt để ngốc, lúc này hắn rốt cục hiểu rõ vì sao mỗi lần dừng lại mình mới chỉ khôi phục được một nửa, đối phương đã chạy đi.
Trước kia tưởng rằng Lý Vân Tiêu sốt ruột chạy trốn, khôi phục được chút đã bỏ chạy, hiện giờ mới biết được thì ra mỗi lần hắn đều đã khôi phục lại đầy đủ.
– Đáng chết ah.
Luật Thực Nguyên giận dữ rống lên một tiếng, liền ngưng tụ một đạo kiếm quang nơi đầu ngón tay chém tới.
Hắn cũng không biết mình vì sao lại giận dữ, có lẽ là phát hiện công pháo tu luyện của đối phương mạnh hơn xa bản thân a?
Lý Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng, hóa thành một đạo lôi điện vọt lên khỏi sa mạc, trực tiếp đánh bay không gian phong tỏa của kiếm mang kia, sau đó lôi đình chi thân hiển hóa ra trên không, biến thành một đại mập mạp do ánh sáng màu xanh ngưng tụ, lầm bầm rống lên một tiếng, cái búa trong tay liền đánh xuống.
“Ầm ầm”
Một mảnh lôi quang tách ra dưới búa, lôi đình hóa thành cột sáng đánh xuống dưới. Ma Ha cổ tự lôi chi quy tắc hiện ra trong cột sáng, không hoàn toàn đè xuống, những nơi lôi đình đi qua dần dần hóa thành màu tím đi qua.
Đồng tử Lý Vân Tiêu đột nhiên co lại, hắn phát hiện uy lực của cái búa này một lần còn hơn một lần, lần này trong thanh lôi đánh xuống thậm chí còn có cả ánh sáng tím thoáng hiện