– Chuyến đi thành Phong Linh này ta rất vui sướng, về sau còn có thể thường xuyên đến chơi, chư vị xin tạm biệt, hẹn gặp lại.
Lý Vân Tiêu cười phất phất tay, liền hóa thành một đạo lôi quang xông qua lỗ hổng đang dần khôi phục lại như cũ kia.
– Tiểu tử đáng chết.
Luật Thực Nguyên lập tức xông tới, nhưng một kiếm lại chỉ chặt đứt tàn ảnh, hắn nổi giận hét lớn một tiếng, cũng phi thân lên, lao về phía Lý Vân Tiêu.
Người Luật gia cũng như gặp phải khuất nhục lớn, cũng muốn truy kích theo nhưng lại bị Luật Thúc Bảo ngăn lại, trên mặt hắn lộ ra vẻ sầu lo nồng đậm, nói:
– Để tộc trưởng đại nhân đi là được rồi, nhiều thêm đám các ngươi cũng không nhiều, thiếu các ngươi cũng không ít, chỉ là...
Lời hắn chợt ngừng, câu nói kế tiếp không ra khỏi miệng, chỉ là trong lòng thầm thở dài nói với bản thân: chỉ là nếu không thể chém giết người này, sợ rằng đã chôn xuống đại họa cho Luật gia mất rồi.
Sau khi Lý Vân Tiêu hóa thành một đạo lôi quang trong nháy mắt đã vượt qua nghìn dặm, đặc biệt là sau khi tu luyện Lôi Quyết, tốc độ so với trước chỉ có nhanh hơn chứ không chậm, sợ rằng ngay cả Huyết Độn Thuật của Huyết Thần Cung cũng đừng mơ đuổi theo kịp hắn.
– Ồ?
Sau khi Lý Vân Tiêu phi độn được một lúc, không khỏi chấn động, hắn hoảng sợ phát hiện Luật Thực Nguyên kia vậy mà theo sát phía sau, thần thức trực tiếp tập trung hắn, một mực đều không mất dấu
– Cái này, cái này không phù hợp lẽ thường a!
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên một hồi, thiên hạ hôm nay, trừ phi là tu luyện đến cấp bậc Võ Đế cửu tinh, có thể chín thức Súc Địa Thành Thốn, Chỉ Xích Thiên Nhai, nếu không dưới Võ Đế cửu tinh căn bản không có khả năng có người có thể bay kịp hắn a.
Lý Vân Tiêu chỉ cổ quái một lúc, sau đó cũng không dám dừng lại lâu nữa, lần nữa hóa thành lôi quang phi độn lên.