Luật Thực Nguyên đang nghị sự với người gia tộc sắc mặt bỗng đột biến, không nói hai lời liền hóa thành một đạo quang mang trực tiếp phá vỡ mái đại sảnh, lao tới hướng kia.
Nhưng lúc đuổi tới, Lý Vân Tiêu đã đi vào trong tửu lâu bên cạnh, kêu một bình rượu ngon ngồi ở đó chậm rãi uống lấy, thỉnh thoảng lại nhìn ra cường giả Luật gia càng tụ càng nhiều ở ngoài cửa sổ, trên mặt lộ ra vẻ đùa giỡn.
– Người đâu?
Luật Thực Nguyên sắc mặt âm trầm như hàn thiết, rét lạnh nói.
Trong lòng mọi người đều sợ hãi, một người vội nói:
– Vừa rồi Phó Cẩm Sơn đại nhân còn tuần tra ở phương không gian này, ta thấy hắn đột nhiên lại rơi xuống, đang cảm thấy kỳ quái thì đã thấy tộc trưởng đại nhân chạy đến, vì vậy nhanh chóng theo tới, trước sau chẳng qua chỉ mấy hơi thở thôi.
Bọn người Luật Thúc Bảo cũng lần lượt đuổi tới, sau khi nghe cảm thấy cực kỳ không thể tưởng tượng nổi, nói:
– Là ý nói, Lý Vân Tiêu kia trong mấy hơi thở đã giải quyết Phó Cẩm Sơn, hơn nữa còn thong dong rời đi sao?
– Không có khả năng.
Luật Thực Nguyên lạnh giọng nói:
– tin tức Nam Tây đại sư truyền đến là phát hiện ba động tinh thần rất mạnh, cũng không cảm ứng được chấn động nguyên lực ngoài Võ Đế. Phó Cẩm Sơn hẳn là bị tinh thần công kích, thoáng cái mất đi năng lực phản kháng, bị Lý Vân Tiêu bắt đi hoặc trực tiếp tiêu diệt rồi.
Luật Thúc Bảo sợ hãi nói:
– Công kích tinh thần có thể khiến một gã Võ Đế nhị tinh lập tức mất đi thần trí phải mạnh mẽ tới mức nào chứ? Sợ rằng chỉ có Thuật Luyện Sư cửu giai mới có thể làm được a? Chẳng lẽ tiểu tử này thật là Thuật Luyện Sư cửu giai sao?
Nghĩ như vậy, còn nghĩ đến thiên phú võ đạo của Lý Vân Tiêu, hắn liền cảm thấy cực kỳ sợ hãi.
Hiện giờ toàn bộ Luật gia đối địch với quái vật như vậy, lần này nếu không thể triệt để chém giết hắn vậy thì tương lai sợ rằng cả Thiên Võ Giới cũng khó có nơi cho Luật gia sống yên ổn