Nghe vậy hắn liền cười lạnh:
– Tuyệt thế thần binh, có kiện nào không phải là đại hung? Kiếm này rất hợp ý ta, chỉ là tất cả phong mang băng sương lộ ra ngoài, ta vẫn không thể triệt để khống chế nó, dùng hồn lực bát giai đỉnh phong đi sử dụng kiếm này quả thật thập phần miễn cưỡng.
Lý Vân Tiêu vuốt vuốt Lãnh Kiếm Băng Sương một phen, sau đó thu nhập vào trong cơ thể, trực tiếp lơ lửng trên đan điền, cùng tâm luyện với Giới Thần Bi.
Hắn bằng vào tu vị tuyệt thế và lý giải đối với huyền khí, bất luận huyền khí cửu giai nào vào tay hắn cũng đều có thể thi triển một hai, nhưng chỉ là nhiều mà không tin, mỗi một kiện đều chỉ có thể phát huy ra một phần lực lượng rất nhỏ. Nếu không bằng đám chí bảo trên người hắn, bất luận kiện nào cũng đều là thứ kinh thiên động địa thì đã sớm tung hoành hành thiên hạ không cố kỵ rồi.
Sau khi làm tốt tất cả hắn mới đi ra khỏi Giới Thần Bi, trong lúc bất tri bất giác, lĩnh ngộ chín chữ, cũng đã qua ba ngày.
Hắn đổi một thân quân áo, ăn mặc bò dáng như một công tử ca, cầm trong tay một cây quạt xếp bắt đầu nghênh ngang xuất hiện trên đường.
Trong thành Phong Linh đã yên tĩnh hơn nhiều, mọi người tựa hồ đã quen với những cường giả Võ Tôn kia bay lại trên trời, cách mỗi mỗi vài trăm mét lại có một người.
Lý Vân Tiêu trong lòng kinh ngạc, xem ra Luật Thực Nguyên đã ôm thái độ bất chấp tất cả cũng phải giết hắn rồi, trên cơ bản tất cả lực lượng của Luật gia đều đã được vận dụng hết.
Chỉ là ba ngày này khổ cho thương nhân trong thành, mọi người chỉ được phép vào không được phép ra, một mảnh thê lương, các loại tin tức không ngừng thông qua truyền âm nghi truyền đi, trong đó cũng có không ý sinh ý thuộc bảy thế lực lớn Thương Minh. Dù sao thành Phong Linh chính là một trong các chủ thành hàng đầu ở Đông Vực, lượng người mỗi ngày nhiều đến kinh người, chậm trễ một ngày cũng tổn thất cực lớn rồi.