– Mà chiêm phái lại chỉ là bình tĩnh xuất ra một khối kiếm phôi, chính là hắn dùng hơn mười năm cuối cùng chế tạo mà thành, nhưng thủy chung vô pháp đạt được ngưng kiếm. Bởi vì thiếu khuyết chất dẫn có thể xứng với kiếm phôi này, mà Bát Thần Băng Nhị chính là tuyệt phối. Phong Yếu Ly để lại hắn một mạng, để hắn dốc hết công lực suốt đời, rốt cục chế tạo ra thanh Lãnh Kiếm Băng Sương này.
– Cuối cùng Phong Yếu Ly bằng vào kiếm này đánh chết Họa Đấu, nhưng lâm vào trong tự trách vô tận đối với Thủy Yên La, thanh Lãnh Kiếm Băng Sương này cũng phong ấn từ đó. Chiêm phái lúc này đã đến dầu hết đèn tắt, để đền bù mong muốn của Phong Yếu Ly, hắn mượn dùng Lãnh Kiếm Băng Sương chi lực, lần thứ hai thi triển ra nghịch thiên thần thuật, để Phong Yếu Ly và Thủy Yên La đoàn tụ trong dòng sông thời gian.
– Đó là một lần cuối cùng Lãnh Kiếm Băng Sương ở Tuyết Chi Quốc thi triển ra uy lực của nó, trong một đêm đã đóng băng vạn dặm. Bốn mươi chín ngày sau, chiêm phái công lực hao hết mà chết, mà quốc vương Phong Yếu Ly không chịu từ trong dòng sông thời gian đi ra, thà rằng cuốn vào chảy loạn, cũng muốn ở bên Thủy Yên La.
– Đến tận lúc này, Tuyết Chi Quốc đã không còn tin tức về Lãnh Kiếm Băng Sương. Mà Luật gia tổ tiên ta chính là từ Tuyết Chi Quốc hưng khởi đi ra ngoài, ở hơn mười vạn năm trước đã từng có ghi chép về kiếm này, đồng thời để lại phương pháp giải phong, mãi tới sau này cũng chẳng biết tại sao mất đi.
Cố sự nói xong, toàn bộ bốn phía tiểu viện đã vây quanh không ít võ giả, nhưng ở dưới ánh mắt của Luật Hóa Phong, không người dám tiến lên đây.
Phó tộc trưởng Luật Thúc Bảo dẫn người ở bên ngoài dạo qua một vòng, cũng rốt cục đuổi theo tung tích Lý Vân Tiêu về tới Luật gia, đồng dạng ở bên ngoài tiểu viện, sắc mặt băng hàn nhìn chằm chằm.