Lý Vân Tiêu kinh ngạc nói:
– Thiên La Ám Huyền Vũ và Bách Quán Đồng Cực Xà đều là vật trân quý cực kỳ hiếm có, dùng để luyện chế Quy Xà Tử Ngọc Đan khó tránh khỏi quá lãng phí đi. Năm vị linh dược khác cũng đều là vật đại bổ cực kỳ khó được, thế nhưng Cô Tâm Hồ Diệp Thảo, Dạ Xoa Châu và Bách Quán Đồng Cực Xà xà đảm trộn lẫn cùng một chỗ không phải sẽ có kịch độc sao? Vô Vi Ma Trúc và Ma Yết ti và Thiên La Ám Huyền Vũ kết hợp với nhau, tựa hồ cũng là kịch độc đi?
Trong mắt lóe lên Luật Hóa Phong lóe lên vẻ tán thưởng, vỗ tay cười nói:
– Ha ha, không hổ là cửu giai Thuật Luyện Sư, lần này ta thật sự phục rồi. Cô Tâm Hồ Diệp Thảo, Dạ Xoa Châu và Bách Quán Đồng Cực Xà xà đảm trộn lẫn cùng một chỗ độc tính có thể khiến võ giả linh khí đọng lại, vận chuyển ngưng lại. Còn Vô Vi Ma Trúc và Ma Yết ti và Thiên La Ám Huyền Vũ kết hợp mà thành độc tính có thể khiến võ giả thần thức thụ thương, ý thức không rõ, nhưng hai loại độc này đều chỉ đối với võ giả dưới Vũ Đế hữu dụng, phải thêm vào Lưu Minh Diệp, mới có thể đối với Vũ Đế cường giả sản sinh hiệu quả trí mạng. Lưu Minh Diệp này mới là chỗ mấu chốt của ba viên Quy Xà Tử Ngọc Đan, sử dụng chính là Lưu Minh Diệp linh thảo ba ngàn năm, vạn kim khó cầu!
Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ bừng tỉnh, nói:
– Thảo nào loại bát giai đan dược này ta ăn vào cũng có thể đề thăng công lực, nguyên lai có nhiều kỳ trân dị bảo như vậy ở bên trong, Hóa Phong Đại Sư thật là có tâm.
Luật Hóa Phong thu liễm nụ cười trên mặt, lạnh lùng nói:
– Vân Tiêu đại sư, ta thực sự là bội phục sự bình tĩnh của ngươi, sắp chết đến nơi vẫn có thể thong dong như thế, không phải tâm tính mà võ giả ở tuổi như ngươi có thể có được. Trước khi chết, mong rằng báo cho biết ân sư ngươi là người phương nào?