Lý Vân Tiêu nhìn phương hướng Kỳ Thắng Phong bỏ chạy, đỉnh phong linh hồn kia nếu là hoàn toàn sáp nhập vào thân thể Vu Dật Tiên, sợ là thiên hạ không có địch thủ.
– Vân Tiêu đại nhân, mau cứu ta!
Lý Vân Tiêu đang muốn lôi độn rời khỏi nơi đây, đột nhiên từ đàng xa truyền đến thanh âm của Suất Quân Uy, hắn lúc này toàn thân đen kịt, từng vòng hoa văn di động trên người bây giờ đã được ma hóa, trên mặt đều là Ma Văn.
Nhưng trong mắt lại là kinh khủng cùng giãy dụa, một tia linh trí đang chống lại. Bên người Đỗ Lân Linh cũng là như vậy, trong mắt lộ ra vẻ khẩn cầu.
Còn dư lại mấy người đều đã hoàn toàn được ma hóa, nhìn Lý Vân Tiêu đến, đều là trong mắt lộ ra hung mang, dữ tợn không ngớt.
Lý Vân Tiêu thở dài một tiếng, những kẻ đã triệt để nhập ma này thường ngày còn có thể bảo trì thần trí nhất định, nhưng chỉ cần vừa thấy được Kỳ Thắng Phong sẽ triệt để biến thành nô lệ. Chính mình mới vừa rồi cùng với Kỳ Thắng Phong đánh một trận bị bọn họ nhìn vào trong mắt, cho nên mình cũng thành địch nhân của bọn họ.
– Rầm rầm!
Hai gã người ma hóa trực tiếp vọt tới, quyền phong oanh phá không khí, không ngờ đã khôi phục trạng thái toàn thịnh, xuất thủ chính là tử chiêu ngoan lệ.
Lý Vân Tiêu lúc này cả người đã hầu như muốn hư thoát, không trung Hồ Lô Tiểu Kim Cương kia ở dưới ý niệm của hắn lại trong nháy mắt bay tới, toàn lực đánh ra một quyền. Băng Sát Tâm Diễm ở quyền tiêm đột nhiên nổ lên, quyền phong mang theo hỏa diễm chi hoa tứ tán ra, toàn bộ không gian hơi bị kiềm hãm, tựa như bị đông cứng lại.
– Răng rắc!
Hai gã Vũ Đế bị ma hóa xông lên cả người giống như bao trùm một tầng băng sương, bày biện ra màu lam nhạt, sau đó nhục thân bắt đầu chậm rãi tiêu thất.