Lý Vân Tiêu nói:
– Ta rất muốn biết Ma Nguyên Tỏa là luyện chế là như thế nào, vì sao có thể khắc chế Ma Khí? Kỳ đại nhân có thể giải thích nghi hoặc một chút cho ta hay không?
Trong mắt Kỳ Thắng Phong b*n r* một tàn khốc, ở loại trạng thái này Lý Vân Tiêu còn có thể thần sắc như thường. Nếu không phải hắn có định lực cực lớn, nhất định trong tay còn có con bài chưa lật.
– Hừ, muốn biết cũng dễ, đợi ta trước tiên phế đi võ đạo căn cơ của ngươi đã!
Phía sau hắn trên một cánh tay đột nhiên hiện ra một khối Như Ý như nước sáng loáng, tuột tay bay ra, hóa thành một đạo lưu quang hướng tới trên người Lý Vân Tiêu đánh tới.
Lý Vân Tiêu biến sắc, Như Ý kia vừa nhìn đã biết cũng là Cửu Giai chi vật, hơn nữa thông thường loại huyền hình dạng cổ quái này đều có chỗ cực kỳ bất phàm. Hắn không dám khinh thường, bỗng nhiên quát dẹp đường:
– Nếu Kỳ đại nhân không chịu giải thích nghi hoặc, vậy cũng chỉ để vãn bối tự mình tìm hiểu.
– Loảng xoảng leng keng!
Trên người hắn kim quang đại thịnh, từng đạo kim quang phá thể ra, ba đầu sáu tay lần thứ hai hiện lên, sau cánh tay trực tiếp đem Ma Nguyên Tỏa đang trói chặt mình kéo căng ra.
– Cái gì?
Kỳ Thắng Phong tâm trạng hoảng hốt, hắn không rõ vì sao đã không có Ma Nguyên lực, đối phương vẫn có thể thi triển ra ba đầu sáu tay, hơn nữa trên người kim quang xán lạn, tựa hồ cực kỳ giống một loại luyện thể thuật chí cường trong truyền thuyết.
Hai cánh tay của Lý Vân Tiêu gắt gao nắm xiềng xích. Trên một cánh tay hiện ra Thiên Thu Phách Đao, đem một đoàn Thần dịch lực dị hóa ra điên cuồng rót vào trong đó. Mà cánh tay kia còn lại là Chân Long chi lệ, ở trên thân đao phất qua, đem linh thức của thi biệt kia kích phát ra, một tia sáng chói mắt lâm không nổi lên, mang theo tiếng huýt sáo dài hướng tới Như Ý chém tới.