Kỳ Thắng Phong nói:
– Đưa ra Hồn Luyện Thần Quyết, hôm nay có khả năng thả ngươi rời đi.
Lý Vân Tiêu nói:
– Không có khả năng.
Lúc này Kỳ Thắng Phong không cần phải nhiều lời nữa, Cự Kiếm trong tay lóe lên, ngũ chỉ khép lại như đao, chém xuống. Cự kiếm kia hắn cũng không thể tùy tâm chế ngự, chỉ có thể sử dụng như hiện tại mà thôi.
Lý Vân Tiêu giơ tay lên lên, kiếm ý quanh thân tụ ở trên đầu ngón tay, lâm không điểm ra.
– Phanh.
Đao Mang đôi kiếm ý, Tuyệt Cường lực tản ra, cuốn luôn thân ảnh hai người vào bên trong, thiên địa hoảng động, nhưng thân thể của hai người không nhúc nhích chút nào.
Kỳ Thắng Phong ngẩng đầu lên, lạnh giọng nói:
– Ngươi cũng tu luyện Luyện Thể Chi Thuật? Vậy hôm nay càng không thể tha cho ngươi.
Sng quyền của hắn ngưng tụ ở trước người, vận công rồi đẩy mạnh ra ngoài, một chiêu thực chất không có bất kỳ hoa chiêu nào.
– Ùng ùng long.
Trên cánh tay tuôn ra đại lượng Phù Văn cuồn cuộn không ngừng, nhuộm đẫm song quyền tạo thành một mảnh kim quang gai mắt.
Thần sắc Lý Vân Tiêu ngưng trọng, hắn giơ tay lên, hàng vạn hàng nghìn phong vân hội tụ xuống, hàng vạn thiên phong trên không trung tụ lại, nhuộm phương viên vài trăm thước bên trong thành một mảnh như mộng như ảo.
– Phong vân do ta.
Chưởng phong lâm không đánh ra, thiên phong nồng nặc tới cực điểm, quang mang ánh sáng nổ b*n r*.
– Bang bang phanh.
Một tiếng nổ vang, kim sắc Phù Văn trên song quyền Kỳ Thắng Phong hình như yếu dần đi, dưới phong vân lực chập chờn, nhiều phù văn liên tiếp bị dập tắt.
Sắc mặt Kỳ Thắng Phong chợt biến, kinh hãi nói:
– Quyền Ý Chưởng Pháp thật mạnh,.
Bỗng nhiên song quyền của hắn thu lại, ôm quanh ngươi, lâm không ngồi xổm xuống.
– Phanh.
Sau khi Lý Vân Tiêu tung một chưởng phá vỡ Quyền Kính liền lao tới tung đòn thẳng về phía ngực đối phương, một kình khí cực mạnh ép đến người Kỳ Thắng Phong, phong vân lực nổ lên, hàng vạn hàng nghìn Hà Quang nổi lên bốn phía.