Hắn lâm không thuấn di đi ra ngoài, lập tức xuất hiện trước người Lý Vân Tiêu, một quyền liền lâm không đánh tới.
Quyền phong tạo ra kình khí cường đại trực tiếp oanh phá không gian, tầng tầng lớp lớp, giống như sóng biển cuốn thẳng lên bầu trời.
Nội tâm Lý Vân Tiêu bỗng nhiên trầm xuống, một quyền này tuyệt đối là Lực lượng của Vu Dật Tiên, nếu hiện tại Kỳ Thắng Phong đã hoàn toàn phù hợp thân thể này, vậy hắn thật không có bất cứ cơ hội trốn thoát nào.
Nhưng một quyền này tuy rằng cường đại, cũng bất quá cao hơn Thất Tinh Vũ Đế mà thôi, nếu không phải Kỳ Thắng Phong không muốn xuất toàn lực, thì đâu chỉ đơn giản là thất tinh Vũ Đế mà thôi.
Lý Vân Tiêu hít một hơi thật sâu, thân thể lần thứ hai hóa thành Lôi Điện, bay nhanh hướng phía sau rời khỏi, đồng thời lấy ra Mộ Vân Kính, lâm không triển khai.
Mộ Vân Kính trực tiếp soi sáng một mảnh, trong nháy mắt quyền ảnh kia bị tiêu giảm đi không ít, nhưng vẫn như cũ đánh vào trên mặt kính, bộ phận lực lượng xuyên thấu lao qua, được chiết xạ thành vô số quang mang thật nhỏ tách ra bốn phía, bộ phân nhỏ rơi trên người Lý Vân Tiêu, khiến hắn khí huyết quay cuồng, bay nhanh thối lui ra sau.
Trên mặt Kỳ Thắng Phong lộ ra giật mình vẻ, nói:
– Đại Bi Mộ Vân Kính? Trong tay ngươi lại còn có bảo vật như vậy.
Sắc mặt hắn một trận âm trầm, lạnh giọng nói:
– Ta hôm nay cũng muốn nhìn, ngươi có Thiên Mệnh gia thân, rốt cuộc còn có bao nhiêu con bài chưa lật ẩn dấu.
Hai tay hắn Kết Ấn, Chân Ma Cự Linh ở sau người hiện ra, một ngón tay lâm không điểm xuống, toàn bộ bầu trời xuất hiện mây đen cuồn cuộn đè ép xuống tới, giống như Mạt Nhật.
Thần sắc Lý Vân Tiêu khẽ động, hắn đoán không có sai, Kỳ Thắng Phong vẫn không thể hoàn toàn nắm trong tay Thân thể Vu Dật Tiên, bằng không căn bản không cần vận dụng Chân Ma Pháp Tướng, chỉ cần một phần mười Lực lượng của Vu Dật Tiên có thể đơn giản g**t ch*t hắn.