Cùng lúc đó nội tâm Lý Vân Tiêu rung động không ngừng, cỗ lực lượng dẫn động từ bàn tay dưới một chưởng kia của Kỳ Thắng Phong hắn tuyệt không lạ lẫm gì. Khó trách một đường đi đến đây hắn luôn có chút cảm giác quen thuộc, vừa rồi lực lượng tràn ra từ trong thân thể Vu Dật Tiên chính là Nghê Thạch chi lực khiến hắn đau đầu không thôi.
Chẳng lẽ trong cơ thể Vu Dật Tiên cũng có Nghê Thạch?
Kỳ Thắng Phong lạnh nhạt nói:
– Sư tổ đã chết nhiều năm rồi, không cần cố chấp như vậy đâu? Bảo bối này vốn nên truyền cho hậu bối là đúng rồi.
Thân ảnh của Kỳ Thắng Phong bắt đầu động, hai tay không ngừng kết ấn, từng đạo ấn ký oanh kích lên người Vu Dật Tiên, mỗi lần như vậy đều bị Nghê Thạch chi lực b*n r* nhưng hắn vẫn không dừng tay, hơn nữa tốc độ càng lúc càng nhanh.
Lý Vân Tiêu cẩn thận quan sát, bộ thủ pháp mà Kỳ Thắng Phong đnag thi triển cực kỳ tinh diệu, trên con đường lĩnh ngộ thuật đạo đối phương đã hơn xa hắn, mỗi một lần giơ tay nhấc chân đã gần như phù hợp với Thiên Đạo.
Nghê Thạch chi lực trên thân thể Vu Dật Tiên cũng bắt đầu càng ngày càng mạnh, giống như một tòa núi lửa đã bị kích hoạt, bắt đầu phun trào, mạnh mẽ b*n r* ngoài.
– Loong coong …
Tựa hồ chuôi kiếm bị Nghê Thạch chi lực ảnh hưởng phát ra một âm thanh vang dội, Kiếm ý tràn ngập xung quanh.
Sắc mặt Kỳ Thắng Phong đại biến, thình lình phi tốc lùi về sau.
– Ô Ô …. Ô …. Ô ….
Âm thanh một đạo kiếm quang phá không lao đến, tạo thành một khe hở đen kịt đuổi theo Kỳ Thắng Phong.
Cùng lúc đó chuôi kiếm trong tay Vu Dật Tiên chấn động kịch liệt, dần dần biến hóa ngưng hình chậm rãi biến thành một kim cương tám trượng, hai tay chắp trước ngực, miệng gào thét to bắt đầu phản kích dữ dội.
Trong lòng Lý Vân Tiêu cả kinh, không ngờ là bảo kiếm trực tiếp hóa hình.