Sắc mặt Suất Quân Uy khó coi nói:
– Vân Tiêu đại nhân, đạo kiếm khí vừa rồi là chuyện gì vậy?
Lý Vân Tiêu nói:
– Chuôi kiếm trong tay thi thể Vu Dật Tiên ngồi trong mộ diện có phần cổ quái.
Hắn dừng lại một chút rồi bổ sung:
– Thi thể Vu Dật Tiên cũng có chút cổ quái.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, không biết cổ quái ở đây là ý gì nữa.
Lúc này Lý Vân Tiêu kể lại việc mà mình chứng kiến, lúc này mọi người mới hiểu được nhưng sắc mặt liền trở nên tái nhợt, cũng không biết là do nguyên khí tiêu hao quá nhiều hay là do sợ hãi tạo nên.
Suất Quân Uy nói:
– Vân Tiêu đại nhân, bây giờ nên làm sao? Chúng ta đã trở thành tàn binh bại tốt, nếu thật sự bên trong có Vũ Đế cao giai, vậy thì thật sự sợ rằng chúng ta chỉ còn nước chết.
Lý Vân Tiêu nói:
– Trước không cần phải gấp gáp, cũng đã đến đây rồi, cũng đã tổn thất đến mức này rồi nếu không biết rõ ràng tình huống ở đây sợ rằng mọi người cũng không cam lòng.
Tất cả mọi người đều không lên tiếng, sự thật đúng như Lý Vân Tiêu vừa nói vậy.
Mỗi một gã võ giả có thể tu luyện đến Vũ Đế, đều đã nhìn thấu sinh tử, thật sự đã đến mức tàn nhẫn với chính bản thân mình.
Đỗ Lân Linh cắn răng nói:
– Vân Tiêu đại nhân bảo bây giờ chúng ta nên làm thế nào?
Trừ hai người Úy gia ra, tất cả mọi người đều kiên định gật đầu.
Lý Vân Tiêu nói:
– Quân Uy đại nhân, giờ phút này ngươi thử thoáng liên lạc với đội nhân mã kia xem, thử xem có thể liên lạc được không?
Hai mắt Suất Quân Uy tỏa sáng, trên mặt lập tức hiện lên vẻ vui mơngf, hắn vội vàng lấy ra một trận bàn, bắt đầu đánh vài đạo bí quyết lên trên đó.
Trên trận bàn thỉnh thoảng hiện ra trận vận, tựa hồ đã có tin tức trao đổi lẫn nhau.
Mỗi thế lực tông môn khác nhau đều có phương thức liên lạc bí mật riêng của bản thân mình, người ngoài rất khó tìm hiểu.