Lý Vân Tiêu đang do dự có nên ra tay hay không thì đột nhiên từ xa có một đạo quang mang lao đến.
Người đi đầu hét lớn:
– Chư vị đừng hoảng hốt, chúng ta tới tương trợ.
Suất Quân Uy vừa dâng lên ý định đào tẩu xoay người nhìn lại thì thấy là người Đỗ gia đang bay đến, tuy chỉ có sáu ngươi nhưng cũng là một sự cứu viện cực lớn.
Suất Quân Uy đại hỉ quát:
– Lân Linh huynh, nhanh đến giúp ta.
Đỗ Lân Linh hận ý thao thiên hét:
– Những tên quỷ quái này đã nuốt hơn mười tộc nhân của Đỗ gia, thật là đáng chết.
Hắn cầm một thanh chiến đao, nhân đao hợp nhất từ bên ngoài bổ xuống tạo thành một lối vào, liên tục chém giết ba người, rồi nhảy vào vòng chiến, lập tức khiến áp lực lên người Suất gia giảm hẳn, tinh thần mọi người trở nên phấn chấn.
Úy Đông Dương ở phía xa xa cũng lớn tiếng:
– Lân Linh huynh, kính xin nhanh chóng hỗ trợ ta.
Trong mắt Đỗ Lân Linh như phun lửa lạnh giọng nói:
– Úy Đông Dương, nếu như không có ngươi giao tư liệu có vấn đề cho chúng ta, làm sao Đỗ gia chúng ta lại rơi vào hoàn cảnh như thế này?
Úy Đông Dương khẩn trương liên tục nói:
– Lâm Linh huynh hiểu lầm, nơi đây quá mức quỷ dị, thay đổi trong nháy mắt, tư liệu không quá mức có thể tin tưởng, đến tự thân chúng ta cũng gặp bất trắc.
– Hừ, tóm lại Úy Đông Dương ngươi tuyệt đối không phải là người tốt lành gì.
Đỗ Lân Linh không hề để ý đến hắn mà cùng linh thủ với Suất gia kháng địch, tính thế trong nháy mắt đã chuyển biến tốt đẹp.
Kỳ thật Đỗ Lân Linh cũng không phải là người tốt lành gì, đều là vì lợi ích của mình mà thôi, nếu hai nhà Suất, Úy bị tiêu diệt sợ rằng bọn hắn cũng gặp nguy hiểm, mà Úy Đông Dương có hiềm khích với hắn cho nên tự nhiên là hắn đi tương trợ Suất Quân Uy.