Sắc mặt Úy Đông DƯơng tái nhợt, nói:
– Ngươi muốn thế nào mới chịu?
Lý Vân Tiêu nói:
– Ta cũng không phải là loại người ngang ngược, dù sao cũng nên lấy đại cục làm trọng, chỉ cần Đông DƯơng đại nhân nói lời xin lỗi chịu tội là được.
– Lại để ta xin lỗi ngươi? Không có khả năng.
Úy Đông Dương không khỏi tức giận, chính bản thân mình tổn thất thảm trọng không công mất đi vài món bảo bối mà lại còn không được kết quả nào, lại còn phải chịu lỗi trước mặt hắn, hắn rất khó nuốt xuống cơn tức này.
Lý Vân Tiêu hừ lạnh nói:
– Đã như vậy, ta đây cũng không bắt buộc, chỉ có điều từ bây giờ ta với Đông Dương đại nhân mỗi người một ngả, tất cả bảo vật về sau đều bằng thực lực dành được.
Trong nội tâm Suất Quân Uy cực kỳ vui vẻ, giờ phút này lực lượng Suất gia bọn hắn là mạnh nhất, lập tức đồng ý:
– Nói đúng, cũng chỉ có Vân Tiêu đại nhân khoan hồng độ lượng.
Thân hình Úy Đông Dương khẽ run rẩy, mấy lần muốn ra tay giết người nhưng vẫn cố nén xuống, cắn răng nói:
– Tốt, tốt, Suất Quân Uy ngươi rất tốt, Lý Vân Tiêu các ngươi đủ ngoan đọc, tách ra thì tách ra, hi vọng các ngươi ngàn vạn lần đừng ra vào tay ta.
Hắn phất tay áo, biểu hiện ra thái độ quyết liệt.
Suất Quân Uy cười lạnh nói:
– Vậy thì chúc Đông Dương huynh may mắn.
Trong mắt hắn hiện ra tinh mang, thỉnh thoảng hiện ta sát cơ.
Hiện tại, Địa Long thành đã mất đi Tần gia, tam gia chỉ còn nhị gia, bây giờ nếu có thể mượn cớ diệt trừ đi Úy gia chỉ còn lại Đỗ gia không đủ gây loạn. Mình có thể công thành kéo dài thế lực đến Địa Long thành, chỉ cần đạt được điều đó thì kết quả còn hơn đạt được bất kỳ bảo bối nào.
Tâm tư khẽ động, sát cơ hiện lên không ngừng, khóe miêng lóe lên hàn ý.
Lý Vân Tiêu cũng lạnh nhạt nói: