Hỏa Phượng không ngừng thu minh, nhiệt độ dần dần đề cao, khí tức thô bạo càng ngày càng nặng.
Suất Quân Uy hừ lạnh nói:
– Cái gì Bát Âm Minh Hỏa, không gì hơn cái này, lời đồn quá không đang tin rồi.
Úy Đông Dương nheo mắt, lập tức cười nói:
– Quân Uy đại nhân nói rất đúng, ngọn lửa này cũng không hơn gì cái này. Ta gần đây vừa vặn cần một hỏa chủng biến dị như vậy, Hỏa Phượng này để ta thu là được rồi.
Suất Quân Uy quát:
– Nằm mơ, ngọn lửa này ít nhất cũng là vật cửu giai, muôn vàn khó cầu, muốn lấy đi cũng được, dùng thứ đồng giá để đổi đi.
Sắc mặt Úy Đông Dương trầm xuống, khẽ nói:
– Nơi này đã xác định là mộ Vu Dật Tiên, bảo vật trong đó khó có thể tính toán, Quân Uy đại nhân quá mức keo kiệt rồi.
Suất Quân Uy cười lạnh nói:
– Ngọn lửa này thuộcvề ta, bảo bối trong đó để Đông Dương huynh chọn trước một kiện có được không?
Úy Đông Dương thoáng cái trở nên do dự, bên trong có bảo vật hay không còn chưa nói, cho dù thật sự có, trừ phi là công pháp võ kỹ hoặc binh khí tùy thân của Vu Dật Tiên, nếu không có thể so với Lôi Long Hỏa Phượng này quả thật không nhiều lắm.
Úy Đông Dương nói:
– Như vậy đi, chỉ cần Quân Uy đại nhân buông tay, ta nguyện dùng một vật trao đổi.
Suất Quân Uy cười lạnh nói:
– Ah? Giá trị ít nhất phải cao hơn Hỏa Phượng này mới được?
Trên mặt Úy Đông Dương lộ ra vẻ đau lòng, nói:
– Tự nhiên sẽ không để cho Quân Uy đại nhân chịu thiệt rồi.
Hắn đảo tay, một cái hộp do xương cốt mài thành liền xuất hiện trong tay, trực tiếp ném tới.
Trên hộp kia có vẽ đồ án một cái khô lâu, lại không có nửa phần dữ tợn, lộ ra thập phần nhu hòa.
Đồng tử Suất Quân Uy co rụt lại, giật mình nói:
– Đây, chẳng lẽ là vật kia?
Hắn vội vàng mở ra xem xét, một đạo bạch quang tràn ra, lập tức đại hỉ đóng nắp hộp lại, lập tức phong kín lên, vui vẻ nói: