Sát ý trong mắt Lý Vân Tiêu cơ hồ như đông lại, mặc dù mọi người ở đây đều là Võ Đế cũng cảm thấy một hồi băng lãnh tâm hàn thấu xương, dưới cổ sát khí ngậpt rời kia, hai chân không tự chủ được lui về sau mấy bước, lúc này mới thoáng thở ra một hơi.
Lý Vân Tiêu thu hồi ngọc bội, chậm rãi bình phục tâm tình lại. Đã trải qua chuyện Địa Lão Thiên Hoang, giờ phút này lại đạt tới Võ Đế, tâm tính của hắn cũng trầm ổn hơn trước nhiều, mở miệng nói:
– Không có việc gì.
Tất cả mọi người đều cổ quái nhìn nhau một cái, biểu hiện của Lý Vân Tiêu rõ ràng là có chuyện, hơn nữa còn là chuyện lớn, chỉ là nghĩ một đằng nói một nẻo thôi.
Nhưng không ai ngu xuẩn đi hỏi thăm cả. Không nói đến sát khí vừa rồi Lý Vân Tiêu lộ ra bức cho mọi người không thở nổi, đủ thấy chiến lực chân thật của hắn tuyệt đối là kh*ng b* dị thường, hơn nữa còn liên quan đến thành Hồng Nguyệt, cũng không phải bọn hắn có thể dính vào. Lựa chọn thông minh nhất chính là giả ngu, coi như không biết gì cả.
Gương mặt Lý Vân Tiêu dữ tợn một hồi, mới dần dần khôi phục như thường, hàn khí kh*ng b* trên người thu lại, giống như không xảy ra chuyện gì vậy.
Giờ phút này trên mặt hắn không chút biểu tình, vẫn là bộ dáng không hề bận tâm nữa, mở miệng nói:
– Nếu ta không đoán sai thì trận pháp cấm chế nơi này có lẽ có quan hệ với thời gian. Theo bất thời gian bất đồng mà có biến hóa bất đồng, cũng không có gì kỳ lạ cả. Ngược lại các ngươi trước kia nhìn thấy ta, cũng có chút quái dị.
Mọi người thấy vẻ tức giận cực độ của hắn trong khoảnh khắc tiêu tán vô hình, nhanh chóng tỉnh táo lại như thế, trong lòng đều thầm bội phục, đồng thời cũng cảm nhận được sự đáng sợ của người này, trong lòng sinh lòng kiêng kỵ, thầm nghĩ ngàn vạn không thể đối địch được.