Hồng Sắc Sa Lịch tuy rằng trí tuệ không cao, nhưng cũng hiểu được xu lợi tránh hại, thấy tất cả mọi người đã chạy thoát nên thoáng cái yên tĩnh lại, không ít vây quanh ở bên người Lý Vân Tiêu, nhưng cũng không dám chủ động công kích.
Lý Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng, hai con ngươi lăng lệ ác liệt hóa thành Huyết Nguyệt, Nguyệt Đồng chi lực tản ra, tất cả đá sỏi đều bị chấn nhiếp.
Cự nhân còn lại cũng ngốc trệ thoáng một phát, liền chứng kiến Giới Thần Bi huyễn hóa ra, một cổ thế giới chi lực diễn sinh, như một cái vòng xoáy cực lớn hút lấy tất cả Hồng Sắc Sa Lịch vào trong.
Cự nhân kia phát ra một tiếng gầm nhẹ, giơ lên nắm đấm muốn đánh xuống, nhưng một đạo thanh âm rất nhỏ chợt truyền vào tai.
– Đồng Thuật — Nguyệt Dương.
Sau đó hai mắt cự nhân kia dần trống rỗng, cả thân thể cự đại không ngừng tan rã, nhao nhao bị hút vào trong Giới Thần Bi.
Một lát sau, đá sỏi đầy trời đã không còn một mống, đã bị Lý Vân Tiêu thu vào hết.
Hai con ngươi màu đỏ của hắn nhìn qua bốn phía, xác nhận không còn sót, lúc này mới điểm quyết ấn thu Giới Thần Bi vào trong cơ thể, hóa thành một đạo quang mang bay đi xa xa.
Sau khi Hồ Lô Tiểu Kim Cương bị băng diễm trên Nghê Hồng Thạch khiến cho nửa chết nửa sống, Lý Vân Tiêu một mực đều đang tự hỏi làm sao để cứu nó ra khỏi trạng thái đó, lần trước đã nhận được đại lượng Ký Ức Nguyên Kim từ trong tay người Mục gia, có thể khiến cửu giai huyền khí chi thân nhanh chóng khôi phục hơn, mà những đá sỏi màu đỏ này rõ ràng rất giống với Thạch Thú, rất có giá trị nghiên cứu.
Một đường bay qua, cũng không gặp phải bất cứ công kích nào nữa, xa xa lộ ra một mảnh hoang vu chi địa màu vàng, mà mọi người đều đang ở đó chờ hắn.
Suất Quân Uy vừa thấy hắn, vẻ lo lắng liền biến mất, lộ ra vui vẻ.