Nhưng con bò cạp khổng lồ kia vừa động, hắc phong đã trực tiếp đuổi theo. Sau khi quét qua, con bò cạp khổng lồ kia đã biến mất vô tung vô ảnh, triệt để không còn dấu vết, giống như chưa bao giờ tồn tại vậy.
Gió đen kia sau khi cuốn qua bò cạp liên dọc theo hướng song song chà xát vài trăm mét mới dần tiêu tán đi.
– Cái này..., con bò cạp khổng lồ kia đâu rồi?
Trên trán Suất Quân Uy chảy ra mồ hôi lạnh ra, cái này cũng quá tà dị đi, bị gió thổi qua liền triệt để biến mất? Con bò cạp khổng lồ kia hắn đã sớm chú ý tới, nó có thực lực bát giai đỉnh phong ah
Sắc mặt Úy Đông Dương cũng có chút phát xanh, nói:
– Loại Hắc Phong kia là thứ thường thấy nhất cũng là thứ nguy hiểm nhất ở phiến khu vực này, tựa hồ kèm theo không gian chi lực, vật bị nó thổi trung vô luận là gì, tất cả đều biến mất không thấy gì nữa.
Úy Kỳ Nhân l**m lấy môi dưới, nói:
– Kỳ thật nguy hiểm nhất còn không phải Hắc Phong này, mà là một loại yêu thú màu đỏ, chúng xen lẫn trong đất sỏi bên dưới, hơn nữa có khả năng che đậy thần thức, căn bản không thể phát hiện được, không cẩn thận sẽ trúng chiêu ngay.
Lý Vân Tiêu đột nhiên vẫy tay, trên mặt đất lập tức có một khối cát đá màu đỏ lớn cỡ nắm tay rơi vào lòng bàn tay hắn.
Năm ngón tay hắn hư nắm, cũng không chạm vào hòn đá kia, mà dùng đế khí khống chế, nhàn nhạt nói:
– Ngươi nói có phải là loại yêu thú này không?
Sắc mặt Úy Kỳ Nhân lập tức đột biến, hoảng sợ nói:
– Đúng, chính là vật này, ngươi, ngươi có thể phân biệt ra sao/
Trong lòng mọi người đều hoảng sợ, lúc Lý Vân Tiêu lâm không chộp tới đều cho rằng đó chỉ là một tảng đá mà thôi, thần thức đảo qua cũng chỉ như tảng đá bình thường, lúc này cẩn thận dùng mắt nhìn qua mới phát hiện hòn đá kia đang không ngừng hoạt động, hơn nữa tản mát ra quang mang hồng sắc, tựa hồ muốn thoát khống chế của Lý Vân Tiêu.