Úy Đông Dương cười nói:
– Cái này tiểu đệ không biết, có lẽ bọn hắn cảm thấy lực lượng của mình đã đủ, khinh thường hợp tác với người ta a?
– Hừ.
Suất Quân Uy lạnh lùng hừ thoáng một phát, thần sắc trên mặt biến hóa phức tạp.
Úy Đông Dương nói:
– Theo như Quân Uy đại nhân vừa rồi nói thì Tân gia có lẽ sẽ không có ai đến, vậy chúng ta đi vào thôi?
Suất Quân Uy nhìn ra xa xa, bọn họ là hai đội nhân mã, không biết người đội khác vì sao còn chưa tới.
Úy Đông Dương thấy thần sắc hắn do dự, khó hiểu nói:
– Quân Uy đại nhân còn điều gì băn khoăn sao?
Suất Quân Uy đang muốn nói, đột nhiên bên tai nghe được truyền âm của Lý Vân Tiêu, lập tức sắc mặt hơi đổi, ngược lại nói:
– Cũng không có gì băn khoăn, nếu vậy thì đi thôii. Chúng ta đều là người mới lần đầu đến, làm phiền các vị đại nhân Úy gia dẫn đường rồi.
Úy Đông Dương nói:
– Dễ nói, mọi người đồng tâm hiệp lực, cùng nhau tiến thối là được.
Hắn nói xong, liền cùng người Úy gia bước vào trong phương không gian vặn vẹo phía trước. Bọn hắn chẳng qua chỉ bước ra một bước thôi, thân thể tất cả mọi người đã trở nên vặn vẹo, hơn nữa thoáng cái chỉ còn thấy được mấy cái chấm đen ở xa xa.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu ngưng lại, nhìn qua cảnh tượng trước mắt trở nên suy tư.
Suất Quân Uy lại quay đầu lại, hỏi chuyện truyền âm vừa rồi.
Lý Vân Tiêu lên tiếng:
– Những người Úy gia này tựa hồ trong lòng có quỷ, Quân Uy đại nhân có thể lưu lại một đạo tin tức ở đây, đợi đội ngũ khác tới sau có thể rõ ràng. Nếu thật sự có vấn đề, đến lúc đó cũng có thể tiếp ứng, không đến mức hoàn toàn bị động.
Suất Quân Uy trong lòng hơi trầm xuống, tựa hồ ý thức được việc này sẽ không đơn giản, thập phần đồng ý với ý kiến của Lý Vân Tiêu.