Lý Vân Tiêu nhíu mày, lạnh lùng nhìn hắn một cái, nói:
– Ngay cả tên não heo như ngươi cũng biết nơi anỳ linh khí mỏng manh, chẳng lẽ có yêu thú còn ngốc hơn cả ngươi dừng lại ở nơi linh khí mỏng manh này tu luyện sao?
– Cái này…
Trên mặt tên võ giả kia phủ một tầng băng, muốn phản bác, lại không biết phản bác thế nào, chỉ có thể hừ hừ nói:
– Mặc kệ ngươi nói như thế nào, tập kích Sơn Lực trưởng lão bọn hắn đúng là yêu thú, hơn nữa còn không ít.
Lý Vân Tiêu nhướng mày, lộ ra vẻ nghi hoặc.
Suất Quân Uy nói:
-Lần này Vân thiếu đích thật đã đoán sai, đây cũng là điểm đáng ngờ mà ta từng nghĩ qua. Nơi này linh khí mỏng manh như thế, sao lại có nhiêu yêu thú cao giai vậy được, ở ngoại vi đã có yêu thú cửu giai trung cấp tồn tại, bây giờ nghĩ lại cảm thấy cực kỳ không hợp lý a.
Lý Vân Tiêu cau mày nói:
– Nếu vậy thì quá thú vị rồi, lập tức tiến tới xem thử, ta cũng rất chờ mong xem thử Vu Dật Tiên đến cùng để lại đồ chơi gì tốt đây?
Suất Quân Uy lắc đầu cười khổ không thôi, ở chung mấy ngày hắn cũng hiểu được phẩm tính Lý Vân Tiêu, chính là loại ph*ng đ*ng không bị trói buộc này, tựa hồ không có chuyện gì có thể khiến hắn nhìn thẳng vào vậy, nhưng trong đôi mắt không hề bận tâm kia luôn lộ ra một cổ tang thương khiến ngay cả hắn cũng cảm thấy tim đập nhanh.
Rất nhanh đã đến vị trí mà Định Tinh Bàn ghi lại, bảy người trực tiếp đón gió ngừng trên không trung. Nhìn về trước là một dãy bình nguyên vô tận, sa lịch màu đỏ nhạt trả rộng trên cả vùng đất, không nhìn ra bất cứ sinh cơ nào cả.
Thần thức Lý Vân Tiêu cường đại dị thường, rất nhanh liền phát hiện không gian phía trước tựa hồ có chút không đúng, dấu diếm nguy cơ
Hắn lâm không điểm xuống một ngón tay, một đạo quang mang trực tiếp bắn tới, rất nhanh đã tiêu thất phía trước