Suất Quân Uy liên tục lắc đầu, nói:
– Nếu cả ngàn dặm đều là dùng thạch tài lục giai tạo thành, coi như là Thánh Vực và Hóa Thần Hải cũng chưa chắc có tài lực này.
Lý Vân Tiêu lại bay tới trước vài dặm, đánh ra một quyền, trong tầng đá dày đặc, không chỗ nào mà không phải là Dao Quang Phi Thạch
Suất Quân Uy một đường đi theo, tuy rằng trong lòng vẫn không tin, nhưng sự thật lộ ra trước mắt lại khiến lòng hắn bắt đầu thấy dao động.
Năm người khác cũng nghe vậy mà xuống, nguyên một đám lộ ra vẻ cổ quái, như thế nào cũng không tin.
Một người trong đó khẽ nói:
– Có lẽ vách núi ở đây vốn đã có bộ dáng này, bên ngoài là đất đá, bên trong chính là Dao Quang Phi Thạch cũng nên.
Lý Vân Tiêu xoay đầu lại nhìn người nọ, nói:
– Ngươi nói cứt trong đầu ngươi có phải lớn lên đã vậy không, trời sinh cứ như vậy, bên ngoài là sọ heo, bên trong lại là một bao cứt.
– Ngươi...
Tên võ giả kia giận tím mặt, đang muốn phát tác, lại bị Suất Quân Uy hung hăng trợn mắt liếc qua, ánh mắt sắc bén kia lập tức khiến lửa giận của hắn bị dập tắt.
Suất Quân Uy nói:
– Vân Tiêu đại nhân, đây có phải là một mạch khoáng Dao Quang Phi Thạch, trực tiếp theo trồi lên khỏi mặt đất, do đó hình thành một đầu thạch bích kéo ngang cả ngàn dặm thế này không?
Lý Vân Tiêu nói:
– Tình huống ngươi nói tùy rằng khả năng cực thấp, nhưng cũng không bài gì. Bất quá mạch khoáng trừ phi là đại mỏ siêu cấp, nếu không sẽ không một đường nối liền cả ngàn dặm như vậy, chính giữa không hề bị gián đoán chút nào. Nhưng nếu là đại mỏ siêu cấp vậy thì thứ lộ ra chỉ là một phần nhỏ nhất, chỗ bên dưới chân chúng ta chính là Dao Quang Phi Thạch vô cùng vô tận rồi.
Suất Quân Uy đột nhiên chấn động, không ức chế nổi cuồng hỉ nói: