– Cảm tạ Vân Tiêu đại nhân đối với Tử Lăng tỷ tỷ của ta quan tâm, thương thế trên người Vân Tiêu đại nhân đã khỏe chưa? Đã khiến cho Hồng Sam lo lắng vài ngày, thao thức trắng đêm khó ngủ. Xem ra trong khoảng thời gian này ta và Tử Lăng tỷ tỷ mỗi ngày dùng thuốc trị thương cho Vân Tiêu đại nhân vẫn là có tác dụng, lúc này trong lòng Hồng Sam đã hoàn toàn an tâm.
Trên mặt nàng lộ ra vẻ kiều mị, hai mắt nóng rực nhìn Lý Vân Tiêu, khẽ cắn môi đỏ mọng.
Bạch Vân và Thanh Thúy đều cảm thấy có chút choáng váng, Hồng Sam này cũng quá nhanh mồm nhanh miệng, muốn đem công lao chuyển dời lên người mình
Kỷ phu nhân cũng là trong mắt lóe lên thần tình dở khóc dở cười, sắc mặt lập tức âm trầm xuống.
Lý Vân Tiêu căn bản ngoảnh mặt làm ngơ, coi nàng như không tồn tại, hướng phía Tử Lăng nói:
– Đa tạ Tử Lăng cô nương mấy ngày qua dốc lòng chiếu cố, sau này có rảnh rỗi ta sẽ quay về Trường Cốc Thành tới thăm ngươi.
Hồng Sam sắc mặt trắng bệch, biết mình căn bản sẽ không lại có bất kỳ cơ hội nào, cơ duyên lớn nhất trong cả đời đã mất đi. Trong ánh mắt của nàng nhìn Tử Lăng, nổi lên ngọn lửa đố kỵ vô cùng cường liệt.
Tử Lăng biết Lý Vân Tiêu phải đi, chẳng biết tại sao trong lòng đột nhiên mọc lên cảm giác mất mác vô hạn, thoáng cái có chút trống rỗng.
Nàng muốn giữ lại hắn, nhưng nàng biết hắn sẽ không lưu lại.
Bởi vì hắn là đệ nhất nhân trong nhân tài mới xuất hiện trong thiên hạ, còn mình chỉ là một gã tỳ nữ của Mặc Vũ Thương Hội, mặc dù lúc này đạt được Suất gia xuất lực ủng hộ, cũng là bởi vì mặt mũi của hắn, đoạn hồng câu giữa hai người nàng giống như lạch trời, căn bản vô pháp vượt qua.
Nghĩ tới những thứ này, trái tim trống trải của Tử Lăng tựa hồ hơi chút dễ chịu hơn, vội vàng cười nói: