Tân Cầu Thắng cũng trong nháy mắt hiểu ra được, vội vàng trong tay hiện ra một thanh lục sắc binh trảo tựa như thằn lằn, lâm không đạp thiên địa dị tượng xông tới, quát dẹp đường:
– Phạm Hải Trảo!
Trùng kích Vũ Đế quả thật là cửa quan cực kỳ nguy hiểm, đặc biệt sau khi dẫn động thiên địa dị tượng, nếu là đã bị quấy nhiễu một chút đều vô cùng có khả năng thất bại trong gang tấc.
Nhưng trong toàn bộ quá trình khó khăn nhất chính là dẫn động thiên địa dị tượng, chỉ cần có thể ngưng tụ quy tắc đế khí, hơn nữa có người hộ pháp, chính mình lại chuẩn bị các loại đan dược, bình thường sẽ không tồn tại vấn đề.
Lý Vân Tiêu đã thập phần thuận lợi thông qua cửa ải khó khăn nhất — dẫn động thiên địa dị tượng, thế nhưng lúc này địch nhân Tân Cầu Thắng và Tân Tác Nhân, điều này hiển nhiên là cục diện hẳn phải chết a.
Tất cả mọi người nhìn mắt choáng váng, không rõ Lý Vân Tiêu tại sao muốn vào lúc này trùng kích Vũ Đế, coi như là thiên phú dị bẩm, coi như là cổ kim kỳ tài, cũng không cần phải lấy tánh mạng của mình ra nói giỡn a.
Binh trảo của Tân Cầu Thắng lâm không mà đến, không nhìn từ trên người Lý Vân Tiêu phát ra từng đạo quy tắc chi lực, trực tiếp đâm về phía chỗ yếu hại của hắn.
Lúc này ngoại trừ toàn trường kinh hãi ra, còn có mấy người vướng mắc nhất, đó là người của Suất gia đang trốn âm thầm rình coi.
Lý Vân Tiêu thiên phú nghịch thiên cũng khiến bọn họ kinh hãi sâu đậm. Tương lai nếu là trưởng thành sẽ là tồn tại cực kỳ kinh khủng. Nếu là bên mình vào lúc này xuất thủ cứu hắn mà nói, tương lai sẽ hưởng thụ vô cùng.
Nhưng điều kiện tiên quyết là hắn có thể ở dưới thúc cháu Tân Tác Nhân liên thủ giữ được mạng sống, lấy tình thế bây giờ đến xem, có khả năng cực thấp.
Dù sao Tân gia đã chết quá nhiều người, thúc cháu Tân Tác Nhân lúc này đã là trạng thái liều mạng. Nếu như Lý Vân Tiêu không thể cứu, người phía bên mình xông ra ngăn cản phong mang của thúc cháu Tân gia, chắc chắn tử thương thảm trọng.