Tân Đồng Đồng hừ lạnh nói:
– Hừ, giết cũng đã giết? Nói thực nhẹ nhõm, nếu các hạ không cho Tân gia ta một cái công đạo, vậy thì các hạ sẽ lập tức bị cường giả Võ Đế Tân gia ta đuổi giết khắp thiên hạ.
Lý Vân Tiêu nói:
– Người chết không thể sống lại, vậy phải làm sao đây?
Sắc mặt Tân Đồng Đồng lúc này mới thoáng hòa hoãn lại, nói:
– Quả thật, người chết không thể sống lại, bọn hắn chết cũng là do tự mình chịu, vậy mà không có mắt, dám ra tay với một gã Cửu Thiên Võ Đế, là bọn hắn chết chưa hết tội. Nhưng Tân gia ta cũng không thể để bọn hắn chết không thế được, nếu không sẽ rét lạnh lòng mọi người. Như vậy đi, chỉ cần ngươi nguyện ý gia nhập Tân gia ta, trở thành khách khanh Tân gia ta, vậy thì chuyện hôm nay coi như xong.
Hắn vung tay lên, hiển lộ khí phách rõ ràng, mạng của mấy tên cường giả Võ Tôn kia cứ vậy được định xong.
Trong lòng Kỷ phu nhân khẩn trương vạn phần, sợ Lý Vân Tiêu cứ như vậy đáp ứng điều kiện đối, như vậy kế hoạch của nàng sẽ rơi vào khoảng không, hơn nữa vô luận từ phương diện nào mà xem, gia nhập Tân gia đều là một lựa chọn cực kỳ không tệ.
Có một gã Võ Tôn bị chém thành hai đoạn chưa chết, nửa người trên bò tới, run rẩy nói:
– Công, công tử, làm chủ, làm chủ cho chúng ta đi.
Tân Đồng Đồng cúi xuống, trên mặt tràn đầy vẻ thuơng hại, thở dài:
– Không phải ta không làm chủ cho các ngươi, mà là người chết không thể sống lại, đã chết thì mọi chuyện thành không, hảo hảo mà chết đi, còn muốn nhiều như vậy làm gì chứ, cho dù báo thù cho các ngươi, các ngươi cũng không sống được nữa mà.
Cường giả Võ Tồn còn lại một nửa thân thể kia giả lập tức trừng mắt, cứ như vậy bỏ mạng không cách nào nhắm mắt.
Lý Vân Tiêu nói:
– Không có hứng thú.