Đôi môi Tử Lăng đã cắn đến chảy máu, thân thể run rẩy lợi hại, nhưng thần sắc trong mắt lại càng ngày càng kiên định, đưa tay tới chỗ đai lưng
– Ơ, quả nhiên rất lớn mật, không hổ là dâm phụ ta dạy dỗ, ha ha.
Võ giả sau lưng Tân Đồng Đồng lớn tiếng cười rộ lên dữ tợn.
Các loại trào phúng và giễu cợt vọt tới, Tử Lăng chỉ cảm thấy một hồi trời đất quay cuồng, khó có thể đứng vững, nhưng nghĩ đến phu nhân và công tử, còn có thương hội Mặc Vũ, lập tức lại cắn răng, bắt đầu cỡi áo ra.
Tân Đồng Đồng l**m lấy miệng môi dưới, phía dưới trực tiếp dựng đứng lên, cười dâm nói:
– Cởi quá chậm rồi, hãy để cho bổn công tử tới giúp ngươi a.
Hắn đánh ra một chưởng, một đạo âm phong hội tụ đến, chấn tới Tử Lăng, định trực tiếp đánh nát quần áo toàn thân nàng, như vậy quang cảnh khẳng định nhìn sẽ rất đẹp.
Tử Lăng mặt mũi tràn đầy nước mắt, nhắm mắt lại, thân thể run run, tuyệt vọng nhìn chưởng lực kia đánh tới.
Bỗng nhiên ngay lúc đó, cổ âm phong lực kia lập tức tiêu tán không chút dấu hiệu, biến mất không còn chút bóng dáng.
Tử Lăng lạnh run đứng ở đó, mà ngay cả góc áo đều cũng không động chút nào.
Cùng lúc đó, một đạo thanh âm đạm mạc truyền đến, nói:
– Tốt rồi, ngươi có thể chết rồi.
Thanh âm kia lạnh lùng không có chút sinh khí nào cả, hoàn toàn không giống như được nói ra từ trong miệng nhân loại.
Tân Đồng Đồng trong lòng chấn động, quát:
– Ai? Là ai?
Hắn đột nhiên phát hiện, ở ngay cách đó không xa, bên cạnh kiệu hoa chẳng biết lúc nào đứng thẳng một gã nam tử. Nam tử này hai tay ôm ở trước ngực, cả người tựa bên kiệu hoa, mang đến cho người cảm giác toàn thân vô lực.
Khiến người kỳ quái nhất chính là hắn vậy mà làm một khung bằng gỗ chụp lên cổ mình, khiến cả đầu đều chui vào trong đó.