Một gã võ giả sau lưng Tân Đồng Đồng lạnh lùng quát tháo, trên khóe miệng lộ ra nụ cười.
Tân Đồng Đồng lười biếng nhếch chân lên, không nhịn được nói:
– Mấy ngày hôm trước trò chuyện với Kỷ phu nhân thật vui, ta còn tưởng rằng Kỷ phu nhân là nhân vật thức thời, hiểu rõ đại cục, giờ đã hoàn toàn phá vỡ ấn tượng của ta với ngươi rồi. Chuyện ngày hôm nay ngươi nói phải làm thế nào đây? Nếu muốn khai chiến với Tân gia ta thì bổn công tử tùy thời phụng bồi.
Toàn thân Kỷ phu nhân run lên, lại càng hoảng sợ, nhưng trong lòng lại dâng lên vẻ vui mừng, nghe giọng điệu của Tân Đồng Đồng thì chuyện hôm nay tựa hồ cũng không tệ như mình nghĩ, có lẽ còn có chỗ hòa hoãn.
Nàng vội vàng nói:
– Nhị công tử nhất định phải minh xét, thương hội Mặc Vũ tuyệt không có ý mạo phạm Tân gia, chuyện hôm nay tuy không phải thương hội Mặc Vũ ta gây nên, nhưng thật vì thương hội Mặc Vũ ta mà ra, kính xin nhị công tử chỉ rõ nên xử trí thế nào, chúng ta nhất định sẽ dốc lòng tiếp nhận, không một câu oán hận.
– Ah?
Khóe miệng Tân Đồng Đồng lộ ra một tia trêu tức nghiền ngẫm, nói:
– Kỷ phu nhân quả nhiên người sảng khoái nói chuyện sảng khoái, Tân Đồng Đồng ta cũng không phải người ngang ngược vô lý. Còn nữa, người chết không thể nào sống lại, dù thế truy cứu thế nào cung vô dụng, tùy tiện bồi thường chút tổn thất là được rồi.
Kỷ phu nhân sững sờ, không thể tưởng được đối phương không ngờ dễ nói chuyện như thế, nàng có chút không dám tin tưởng, vội hỏi:
– Nhị công tử đại lượng, không biết bồi thường này là bao nhiêu đây?
Trong lòng nàng tâm thần bất định không thôi, nếu đối phương tùy tiện báo ra một con số trên trời, vậy thì thương hội Mặc Vũ phải phá sản rồi, nếu thế thì kết quả cuối cùng cũng chẳng khác gì trước, nàng không có chút nhẹ nhõm nào cả.