Đột nhiên một tiếng gầm giận dữ truyền đến, một đạo quang mang từ trong tiểu viện vọt lên, đúng là Kỷ Tử Địch, hắn cắn răng cả giận nói:
– Ta không muốn thuốc của các ngươi, thả bốn người các nàng ra, thương hội Mặc Vũ tuyệt sẽ không cúi đầu với các ngươi đâu.
– Tử Địch, làm càn.
Kỷ phu nhân khẩn trương, kinh sợ nói:
– Đừng hồ ngôn loạn ngữ, mau đi vào cho ta.
Nàng một mặt quát tháo Kỷ Tử Địch, một đối mặt cười làm lành với tổng quản béo:
– Con của ta không hiểu chuyện, tổng quản đại nhân ngàn vạn đừng trách móc.
Trên mặt tổng quản béo lộ vẻ trào phúng, khinh miệt nói:
– Kỷ phu nhân, ta thấy quý công tử có phải là bị thương đầu óc không? Hãy tìm mấy danh y chữa trị cho hắn chỗ này đi, ha ha.
Hắn chỉ xuống đầu của mình, cười ha hả không kiêng nể gì cả.
– Ha ha ha.
Đám võ giả sau lưng đều cười đến ngã trái ngã phải, các loại mỉa mai trào phúng không thôi.
– Thật sự là tên ngốc không não, tưởng rằng nơi này là thành Thiên Linh bọn hắn sao, ha ha.
– Thực lực Võ Tôn lục tinh ở thành Thiên Linh có lẽ có thể xưng bá, nhưng ở thành Trường Cốc chúng ta cũng chỉ bình thường thôi.
– Thôi đi, phế vật ngay cả thị nữ cũng không giữ được, còn có mặt mũi ra gặp ngươi. Các ngươi không thấy đâu, lần trước Nhị công tử chỉ một chiêu đã đánh gục hắn rồi.
– Ha ha, đó là đương nhiên, Nhị công tử chính là Võ Tôn cửu tinh đỉnh phong, chỉ kém một bước nữa chính là cường giả Võ Đế, nói không chừng lần này sau khi hưởng dụng bốn tỳ nữ này liền trực tiếp thăng thành Võ Đế rồi.
Kỷ Tử Địch xấu hổ giận dữ, một cổ nguyên lực nổ bung, chấn khai võ giả bốn phía xông lên giữ lấy hắn, trong tay hiện ra một thanh bảo kiếm, liền lâm không xông tới, muốn cứu bốn tỳ nữ