Cái này cũng khó trách, hắn sống không biết bao nhiêu năm cũng mới chỉ thai nghén ra chút đồ như vậy, không ngờ lại dùng để chữa thương, bảo hắn sao có thể không đau lòng cho được.
– Ách, thì ra là thế.
Yêu Long nghe cũng cảm thấy cực kỳ đáng tiếc, nhưng dưới loại trạng thái này, trùng kích Võ Đế thất bại khiến căn cơ võ đạo tan vỡ, cảnh giới bắt đầu ngã xuống, linh hồn lại thiêu hủy bảy tám phần mười, cũng không còn cách nào khác nữa rồi.
Nghe Côn Ngô thần thụ nói vậy, tổn thương của Lý Vân Tiêu hắn đã hoàn toàn tốt mới đúng, hơn nữa hắn cũng phát hiện phân thân Ma Chủ cũng đã bị Thái Nhất huyền khí đồng hóa mất rồi, giờ phút này đã không còn chút nào nữa, cũng không biết về sau sẽ có cảm giác gì nữa, hắn vừa mừng vừa lo.
Hơn nữa hiện giờ hồn lực cũng đã khôi phục đến bát giai đỉnh phong, khí tức cực kỳ cường đại, lại thủy chung không thấy hắn tỉnh lại.
Yêu Long nhịn không được hỏi:
– Hắn khi nào có thể tỉnh?
Côn Ngộ thần thụ nói:
– Cái này phải xem chính hắn rồi, theo lý thuyết hắn có lẽ đã có thể tỉnh lại, ta nghĩ là chính bản thân hắn không muốn tỉnh dậy đi. Tiểu tử này tuy rằng ngày bình thường tùy tiện, toàn thân tràn ngập khí tức lưu manh, nhưng lòng tự trọng vẫn rất cao. Lần này thể xác và tinh thần đều lọt vào trọng thương, cần một chút thời gian để hắn khôi phục, thời gian chính là thuốc tiên tốt nhất.
Sắc mặt Yêu Long cổ quái nói:
– Ta sao phát hiện ngươi nói rất có triệt lý a?
Côn Ngô thần thụ khẽ nói:
– Lão phu sống không biết bao nhiêu năm tháng, hiện giờ sinh linh nào mà không phải là hậu bối vô số đời của lão phu chứ?
Yêu Long tức cười, mặt đầy mồ hôi.
Ánh trăng chiếu vào trên mặt Lý Vân Tiêu, lộ ra thập phần an tường, nhưng dưới vẻ an tường nhàn nhạt kia lại là thống khổ khó nói nên lời, khiến cường giả tuyệt đại như hắn cũng không muốn mở mắt ra, tình nguyện vĩnh viễn hôn mê như vậy.