Đêm đến, Lý Vân Tiêu vẫn tắm dưới ánh trắng, trên người cũng phát ra kim quang yếu ớt, đang chậm chạp chữa trị lấy.
Huyền khí giống như trứng gà tựa hồ bắt đầu xuất hiện khác thường, một tia lực lượng bắt đầu chậm chạp tràn ra, sau đó càng ngày càng mạnh, phảng phất vô số dòng suối nhỏ, thời gian dần trôi qua rót thành sông lớn, lại hội tụ thành dòng, cuối cùng hợp nhất nhập biển cả.
– Rốt cục có biến hóa.
Yêu Long giương đôi mắt, trở nên khẩn trương dị thường, đối với loại vật trong truyền thuyết này, không ai biết sẽ xảy ra gì, mặc dù là bản thân Côn Ngô thần thụ cũng không rõ ràng.
Cổ lực lượng kia vốn nhảy vào trong cơ thể Lý Vân Tiêu, trực tiếp đả thông kỳ kinh bách mạch, rót vào trong mỗi một tấc cơ bắp cốt cách, cả người lập tức trở nên một mảnh sáng trưng, kim quang lập loè, bắn về phía tứ phương.
May mắn bốn phía có cấm chế Yêu Long thiết hạ, toàn bộ kho củi một mảnh kim quang sáng trưng, nhưng không thể chiếu ra ngoài chút nào cả.
Bốn dạng kh*ng b* nơi hai mắt Lý Vân Tiêu cũng bắt đầu dần dần khôi phục, kinh mạch đỏ bừng dần biến nhạt, cuối cùng biến mất, hai mắt sưng lên cũng khôi phục bình thường.
Khuôn mặt tuấn lãng kia đã hoàn toàn hồi phục, hơn nữa bên ngoài làn da ngoại trừ hiện ra màu vàng ra, còn có một tia bóng loáng như ngọc, ẩn ẩn ẩn chứa hào quang.
Thân thể tổn hại vào thời khắc này không chỉ khôi phục lại, hơn nữa đạt đến trình độ cưỡng hãn trước nay chưa từng có, tựa hồ trong mỗi lỗ chân lông đều tràn ngập năng lượng mạnh mẽ, tùy thời đều sẽ bạo phát ra vậy.
Cổ lực lượng kia sau khi triệt để chữa trị thân thể Lý Vân Tiêu, rốt cục trào vào linh đài thức hải, thẳng vào trong linh hồn.
Yêu Long nín hơi, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ cảm nhận được lực lượng mênh mông như trời xanh kia, phảng phất núi cao ngật đứng, khiến trong lòng của hắn sinh ra cảm giác cực kỳ kính sợ, nhịn không được phủ phục xuống, dưới cổ lực lượng này tất cả đều lộ ra cực kỳ nhỏ bé.