Mà cuốn Giang Sơn Như Họa trên bầu trời lại linh khí đại tán, toàn bộ quyển trục nhanh chóng cuốn lại, hóa thành một đạo kim mang phá không mà đi.
Thiên Tư lạnh lùng nhìn quyển trục kia phá không, khóe miệng có chút giơ lên, trong mắt lộ vẻ châm chọc.
Hắn làm xong tất cả cũng không liếc nhìn Ninh Khả Nguyệt, trực tiếp quay người muốn rời đi.
– Đợi ta một chút.
Ninh Khả Nguyệt vội vàng kêu một tiếng, nước mắt chiếm hết khuôn mặt, nức nở nói:
– Ta biết rõ ngươi không phải hắn, nhưng xin đừng rời xa ta có được không?
Thiên Tư xoay đầu lại, hừ lạnh nói:
– Ngu xuẩn!
Hắn không hề để ý tới Ninh Khả Nguyệt, lâm không cất bước mà đi, trong nháy mắt vượt qua nghìn dặm, Quy Khư Huyết Nguyệt cực lớn cũng theo sát phía sau, xuyên thẳng qua trong đêm tối.
Ninh Khả Nguyệt ngây ngốc một chút, lau lau nước mắt đầy mặt, hóa thành một đạo quang mang đuổi theo.
Hồi lâu, không trung trên đỉnh núi có chút nhộn nhạo thoáng một phát, thân thể Dương Nguyên Thư hiện ra, chỉ có điều sắc mặt tái nhợt dị thường, lập tức phun ra một búng máu.
Vừa rồi trong lúc tam đại cường giả quyết chiến hắn một mực thi triển bí pháp trốn ở trên hư không không dám tự ý động, không thể tưởng được cuối cùng Ninh Khả Nguyệt dĩ nhiên lại bỏ qua cho hắn.
Trong mắt Dương Nguyên Thư tràn đầy kinh hãi, tựa hồ còn không thể tin được mình lại nhặt về được một mạng, sau khi thoáng an ủi, lúc này mới bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn qua Địa Lão Thiên Hoang đang chậm rãi khép kín, nội tâm nhấc lên cơn sóng gió động trời.
Cách phong ấn Tiên Cảnh chính là sư phó hắn căn cứ vào luyện phương Thượng Cổ nghiên chế ra, vốn nên không có sơ hở mới đúng, nhưng giờ phút này vậy mà lại mất đi hiệu lực
Trên mặt Dương Nguyên Thư một hồi âm trầm bất định, lập tức hóa thành một đạo lưu quang lao về phía chân trời.