– Mộ Dung đại ca, là ngươi sao?
Ninh Khả Nguyệt nhàn nhạt hỏi, hai hàng nước mắt lăn dài trên má, dưới ánh mặt trăng huyết hồng kia chợt xuất hiện thân ảnh mà mình tưởng niệm từ lâu, nàng biết rõ đây là ảo giác trước khi chết.
Nhưng nàng rất vui vẻ.
Một năm kia, nàng phục sức hồng sắc khuynh thành, tươi cười vui vẻ đi bên.
Một năm kia, hắn bạch y thắng tuyết, võ lăng niên thiếu.
Sinh thời không thể gặp lại, cuối cùng không thể may mắn thoát khỏi, trong lòng bàn tay nàng bỗng nhiên dài ra một đường cong.
Trước hiểu chuyện sau đ*ng t*nh, dài không quá một ngày, lưu không được tính không ra năm tháng.
Một năm kia, khiến cả đời thay đổi.
– Số mệnh nhất định cuối cùng thân bất do kỷ, xoay người một cái, ngươi đã rời xa ta rồi.
Ninh Khả Nguyệt nở nụ cười hạnh phúc:
– Lần này ngươi nhất định phải dẫn ta cùng đi, Mộ Dung đại ca.
Mộ Dung Trúc dưới Huyết Nguyệt khẽ cau mày, tựa hồ không thể cảm nhận được phần tình cảm nóng bỏng kia của Ninh Khả Nguyệt, hắn lạnh như băng xoay người, lâm không giẫm chân chỗ, hướng xa xa mà đi
– Mộ Dung đại ca
Ninh Khả Nguyệt kêu một tiếng v, lòng của nàng đang run rẩy, lực lượng Giang Sơn Như Họa càng ngày càng mạnh, thân thể của nàng run rẩy lợi hại, nhưng cũng đâu bằng tim nàng lúc này
Nước mắt điên cuồng chảy xuống, nhìn thân ảnh đã đi xa kia của Mộ Dung Trúc, tim Ninh Khả Nguyệt run rẩy, một khúc ca ưu thương liền vang lên trên trời cao, nghe người nghe phải rơi lệ
– Khấu kim lũ y hề, ý nhập ma. hành vân lưu thủy hề, miểu thiên ba. hoành tảo thiên quân hề, dẫn nhược hà. không hoài vạn thế hề, thiên cổ ca
Thân ảnh Mộ Dung Trúc khẽ run lên, bước chân lâm không phóng ra đột nhiên ngừng lại.
Gương mặt ngốc trệ kia của Côn Nô cũng có chút ngẩng đầu lên, tựa hồ đã nhận ra gì đó, lâm không lần nữa đánh một đạo phù ấn vào trong Giang Sơn Như Họa. Quang mang kim sắc càng đại thịnh, muốn nhanh chóng gạt bỏ Ninh Khả Nguyệt, chiến ý màu vàng kia bị vạn dặm giang sơn trấn áp linh khí đang trôi qua cực nhanh, đã khó có thể chèo chống thêm được nữa..