Tuyết bay lần nữa rơi xuống, rơi đầy xiêm y của hắn.
Ninh Khả Nguyệt gian nan nuốt ngụm nước miếng, toàn thân đều bị mồ hôi lạnh thấm ướt xiêm y, trái tim vẫn còn đang nhảy lên kịch liệt.
Nàng biết rõ Lăng Bạch Y hạ thủ lưu tình, nếu không dưới một chiêu vừa rồi mình mặc dù không chết cũng sẽ không bình yên vô sự như vậy được.
Nàng vội vàng lấy ra đan dược nuốt vào, một kiếm vừa rồi đã hao phí toàn bộ lực lượng của nàng, giờ phút này bất kỳ một chút nhỏ nhặt nào cũng đều sẽ quan hệ đến sinh tử của nàng, mà sinh tử của nàng thì lại quan hệ trực tiếp đến sự tồn vong của thành Hồng Nguyệt, cho nên nàng không thể chết được.
Nàng không hỏi Lăng Bạch Y sao lại hạ thủ lưu tình, nhưng ít ra nàng hiện giờ không chết, phải cố gắng sống sót, vì chính mình, cũng vì thành Hồng Nguyệt mà sống.
Dương Nguyên Thư nhìn cảnh tượng trước mắt, mở to tròng mắt, đột nhiên hét lên, nói:
– Cái này... Dạ Ảnh đại nhân, sao ngươi lại không g**t ch*t nàng?
Lăng Bạch Y ngoảnh mặt làm ngơ, nhìn Ninh Khả Nguyệt, lạnh nhạt nói:
– Một chiêu đã qua, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành. Nếu hôm nay ngươi có thể sống sót thì xin nhớ kỹ chiêu này, nó gọi là Cửu Long Tuyết, tiếp theo sẽ có biến hóa càng đặc sắc hơn nữa đợi ngươi đấy.
– Đợi, đợi một chút.
Dương Nguyên Thư nhìn Lăng Bạch Y đang muốn rời đi, vội vàng đuổi tới, hét lớn:
– Dạ Ảnh đại nhân, ngươi vậy mà hạ thủ lưu tình?
Lăng Bạch Y đang chuẩn bị rời đi đột nhiên ngừng lại, cau mày nói:
– Ta hạ thủ lưu tình, thế thì sao?
– Cái này?
Dương Nguyên Thư như bị người nện một phát vào ngực, buồn bực nói:
– Ngươi, ngươi cầm chỗ tốt của vị đại nhân kia, nên toàn lực làm, một chiêu g**t ch*t Ninh Khả Nguyệt mới phải chứ?