Mọi người đều là gật đầu tán thành, thầm nghĩ cách nói của Nguyễn Nguyên Tư thật tuyệt diệu. Nếu thật sự cứu trở về Ninh Khả Nguyệt, như vậy ít nhất sẽ có người có thể áp chế được Đường Khánh.
Đường Khánh nhướng mày, nụ cười thủy chung treo ở trên mặt dần dần không thấy nữa, hừ một tiếng, nói:
– Địa Lão Thiên Hoang bị phong ấn, chính là có đại năng chi sĩ xuất thủ, ta chính là Đường Khánh còn không dám đến xúc phạm. Nếu các ngươi muốn đi cứu người, cứ yên tâm đi thôi, Hồng Nguyệt thành ta thay mọi người thủ hộ là được rồi, coi như là một điểm tâm ý của thành viên mới gia nhập.
Nguyễn Nguyên Tư phất tay áo nói:
– Việc của Hồng Nguyệt thành không nhọc Đường Đại đương gia quan tâm, xin hãy lập tức rời khỏi, bằng không cứ mãi khuyên không được, chúng ta sẽ hoài nghi Đường đại đương gia là dụng tâm kín đáo cố ý tìm phiền toái. Hồng Nguyệt thành sẽ tận hết năng lực giải quyết phiền toái trước mắt.”
Lời vừa nói ra, bầu không khí nhất thời khẩn trương, khắp bầu trời tuyết trắng cũng theo đó ngưng đọng lại, không dám rơi vào khu vực này.
Sắc mặt Đường Khánh lập tức rét lạnh xuống, nói:
– Nguyên tư lão đệ cố chấp như vậy, nhưng là sẽ làm hại Hồng Nguyệt thành!
Nguyễn Nguyên Tư không nhường chút nào, lãnh đạm nói:
– Có làm hại Hồng Nguyệt thành hay không, Nguyễn Nguyên Tư ta còn không làm chủ được, mặc dù là có hại, tự có người của Hồng Nguyệt thành tới phản đối ta, Đường Khánh lão ca không cần quan tâm.
Sắc mặt Đường Khánh hơi rét, trên người nguyên lực ba động mơ hồ truyền ra, tựa hồ trong lòng thiêu đốt lửa giận.
Hồng Hoàng Lam tam lão lập tức bước ra một bước, che ở trước người Nguyễn Nguyên Tư, ba người bọn họ một lòng tiềm tu, không hỏi thế sự, đối với các loại tranh chấp trên đại lục cũng không rõ ràng lắm, nhưng đối với Hồng Nguyệt thành quyết định vẫn trăm phần trăm quán triệt chấp hành.