Câu trả lời này khiến mọi người đều cảm thấy không thú vị, ánh mắt đồng thời nhìn phía năm vị lão giả ngồi trên thủ tọa, bọn hắn chính là thành viên nghị hội tối cao nhất của thành Hồng Nguyệt. Phân biệt là Ninh Hoài Thụ, Ninh Viễn Môn, Khương Nhược Tích, Nguyễn Nguyên Võ, Phó Nghi Xuân.
Thành Hồng Nguyệt bắt đầu từ khi thành lập là theo chế độ đại nghị thất đại Vương Tọa, về sau bị thủ tiêu trở thành thành chủ chế, sau đó phát triển, vì ức chế quyền lực tuyệt đối của thành chủ nên dưới thành chủ còn tăng thêm chế độ đại nghị, đề cử ra lão giả đức cao vọng trọng l đảm nhiệm, dùng để chống lại vương quyền của thành chủ.
Có thờigian, quan hệ giữa thành viên nghị hội và thành chủ quả thật thủy hỏa bất dung, cái này cũng khiến lịch đại thành chủ không ngừng suy yếu quyền lợi của thành viên nghị hội.
Nhưng loại quan hệ này cũng có mặt tốt, đó chính là có thể khiến thành Hồng Nguyệt trong tình huống không có thành chủ có thể do thành viên nghị hội cùng nhau thương nghị chuyện lớn nhỏ trong thành, không đến mức xuất hiện tình huống hỗn loạn.
Gần mấy trăm năm qua, thực lực mấy đời thành chủ đều cường đại dị thường, khiến cho lực lượng thành viên nghị hội cực yếu, nhưng cái này cũng khiến cho quan hệ giữa cả hai cũng coi như hòa hợp.
Hơn nữa Khương Sở Nhiên tác phong làm việc gần đây ổn trọng, tuy rằng đi vào chưa đủ, nhưng cẩn thận có thừa, qua nhiều năm như vậy cũng không phát sinh qua đại sự gì, năm vị thành viên nghị hội cũng cực ít lộ diện, đều chuyên tâm tu luyện, ngày bình thường cực ít khi thấy được thân ảnh của bọn hắn.
Ninh Hoài Thụ cau mày nói:
– Tiếng chuông đã tiếng vang, ngay cả tam lão cũng bị kinh động đến, người gõ chuông sao còn chưa hiện thân.