Hồn lực tăng lên tới đỉnh điểm của Lý Vân Tiêu lập tức hỗn loạn, thế giới chi lực lập tức xuất hiện chút khuyết điểm.
Thiên Tư tự nhiên sẽ không bỏ qua một đường sinh cơ này, nổi giận gầm lên một tiếng, ánh sáng màu xanh da trời trên người phóng lên trời, chiến thương Duệ Quang tản mát ra ngàn đạo quang mang, Ma Ha cổ tự xuất hiện.
Lý Vân Tiêu trong cơn giận dữ, cưỡng ép áp chế Nguyệt Đồng chi lực, nhưng Yêu Long căn bản không phải đối thủ của nó, rất nhanh đã bị Nguyệt Đồng áp chế, mà linh hồn Nghiệp Hỏa cũng càng ngày càng yếu, thế giới diễn biến cũng bắt đầu tiêu tán.
– Đáng chết ah.
Lý Vân Tiêu kinh sợ không thôi, lại phát hiện mình đã không thể làm được gì nữa, mặc dù có lòng liều chết, cũng khó có thể khống chế thế cục trước mắt được.
Vào thời khắc này, hắn đột nhiên cảm thấy sau lưng đau xót, khiếu huyệt trên người bị một đạo kình khí đánh vào, lập tức toàn thân tê rần, tất cả lực lượng đều bị phong ấn lại.
– Khương Sở Nhiên ngươi...
Lý Vân Tiêu tức giận xoay người, lại chứng kiến một đôi mắt bình tĩnh như nước.
Thân thể Khương Sở Nhiên đắm chìm trong một ráng mây bạc, nói:
– Để cho ta tới đi, đừng để cả hai đều bỏ mạng.
Lý Vân Tiêu tựa hồ ý thức được gì đó, phẫn nộ rít gào nói:
– Ngươi đây là đang định làm gì? Tặng mạng cho ta sao? Ta nhổ vào, ngươi tranh thủ đi đi cho ta, đi mau.
Trên mặt hắn nổi gân xanh, hai con mắt bởi vì chống lại Nguyệt Đồng nên đã sưng không thành bộ dáng, bộ dáng dữ tợn đáng sợ.
– Ngươi cút cho ta, ta không muốn ngươi tặng mạng cho ta đâu, nguyên một đám tự cho là đúng, các ngươi là thứ gì chứ.
Hai đạo huyết lệ từ trong hai tròng mắt đỏ bừng kia lăn xuống, tiếng mắng của Lý Vân Tiêu càng ngày càng thê lương, quát ầm lên:
– Cái gì thất đại tông chủ, cái gì danh môn thế gia, tự cho là giỏi lắm sao, ở trong mắt lão tử cái gì cũng không phải, Khương Sở Nhiên ngươi cút cho ta.