Đồng thời chiến thương kia cũng tản mát ra kim mang kh*ng b*, xuyên qua trong không gian, xỏ xuyên qua Thiên Địa mà đến.
Khương Sở Nhiên mặc dù ở trên tế đàn, nhưng cũng bị quấn vào trong ảo thuật, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Loại tinh thần công kích gần như thần kỹ này tăng thêm chiến thương Duệ Quang, còn có lực lượng cửu tinh đỉnh phong của Mộ Dung Trúc, coi như là hắn lập tức khôi phục toàn thịnh cũng chưa chắc có thể thắng được
Trên mặt hắn tràn đầy vẻ lo lắng, hôm nay hai người sợ rằng dữ nhiều lành ít rồi.
Thân thể Lý Vân Tiêu dưới tinh thần lực thần hồ kỳ kỹ kia trở nên vặn vẹo cực độ, giống như tùy thời đều có thể nứt vỡ thành thịt nát vậy.
Thủ đoạn công kích duy nhất của hắn chính là Nguyệt Đồng, đây cũng là tồn tại duy nhất có thể khiêu chiến với Thiên Tư, về phần những thủ đoạn công kích kia, căn bản không làm được gì, vô luận như thế nào cũng không thể rơi được vào trên thân nó chút nào cả.
Lý Vân Tiêu một tay bấm niệm pháp quyết, con ngươi trong hai mắt hóa ra lục mang tinh, từng cái trọng điệp cùng một chỗ, không gian bốn phía theo hắn con ngươi hắn biến hóa cũng hóa ra hình thái giống nhau, giống như một cánh cửa căng ra giữa thiên địa vậy.
– Đồng Thuật – Thân Vô
Thân thể Lý Vân Tiêu lập tức như ẩn như không trong cánh cửa kia, giống như đã không còn tồn tại dưới phiến bầu trời này nữa vậy.
Sắc mặt Thiên Tư đột biến, hắn dùng tinh thần lực xoay tròn Thiên Địa chính là vì khóa lại Nguyệt Đồng chi lực của Lý Vân Tiêu, khiến hắn không cách nào thi triển Đồng Thuật tránh thoát công kích của mình, lại không thể tưởng được đối phương còn có thể dưới tinh thần lực của hắn căng ra một phương không gian.
Một thức này so đấu, giữa hắn và Nguyệt Đồng, hắn kỳ thật đã thua rồi.