– Tây sơn tễ tuyết, huyền mang sơn gian giai nhật nguyệt. Đông nhạc hàm yên, cửu tiêu thiên ngoại tá phong lôi
Một tiếng thơ đột nhiên được Khương Sở Nhiên đọc lên, ngân nhận trong tay phát ra thanh âm thanh thúy, một đầu Ngân Hà từ bên ngoài cửu thiên đáp xuokngs, rửa lấy tất cả huyên náo dơ bẩn, như muốn diệt thế trọng sinh vậy.
Thiên Tư thần sắc nghiêm nghị, hắn cũng nhìn ra cách nghĩ của Khương Sở Nhiên, muốn dốc hết sức phá vạn pháp, ép mình tiến vào tử chiến cuối cùng.
– Hừ, há có thể như ngươi mong muốn.
Chiến thương quét ngang trước người, Ma Ha tự cổ trục vừa phù hiện ra, xoay tròn quấn quanh người hắn, ngưng tụ thành một kết giới hình tròn màu vang.
Hắn chỉ cần phòng ngự tốt, kéo dài lấy thế cục trước mắt thì kết quả sẽ tất thắng, cho nên hắn cũng không cần nóng lòng làm gì cả.
Ngàn vạn ngân mang lâm không chém xuống, nhao nhao chấn lên kết giới kim sắc kia, phát ra vô số thanh âm kim loại va chạm.
Mà giờ khắc này dưới những thanh âm kia đám cường giả Nguyệt Đồng đều trợn tròn mắt muốn nứt, nhao nhao phóng lên trời, tăng khí thế trên người mình đến cực điểm, thiêu đốt lên linh hồn chi lực, nhảy nhảy vào trong.
“Rầm rầm rầm phanh”
Đại lượng cường giả Võ Đế tự bạo, trong đó còn có không ít tồn tại Võ Đế cao giai, mỗi một tên đều khiến Khương Sở Nhiên thừa nhận phản chấn thật lớn, mặc dù hắn là một đời tông chủ cũng khó mà chịu nổi giày vò như vậy.
Khương Sở Nhiên tay trái vừa lật, một đạo hào quang đỏ thẫm liền bay lên.
Đồng tử Thiên Tư đột nhiên co lại, chỉ thấy đạo hào quang kia đúng là một phương Chu Hồng Ngọc Tỉ, trên đó có khắc núi non sông ngòi, chim bay cá nhảy, vào thời khắc này đều hiển hóa ra, lượn vòng quanh ngọc tỷ kia.
Mà phía dưới ngọc tỷ, trong chu ngọc hình thành một mảnh bằng phẳng, không có bất kỳ đục khắc, ngọc tỷ ở trong tay Khương Sở Nhiên, tiện tay hóa thành chưởng lực đánh ra, vậy mà ấn ra trên bầu trời một cái Ma Ha cổ tự cự đại, lâm không tản ra.