Lý Vân Tiêu tản thần thức ra, bắt đầu tìm kiếm cửa ra vào đại điện này.
Hắn và Vũ Trác là trực tiếp bị truyền tống tới, vốn còn không xác định nơi này là chân thật hay hư ảo, hiện giờ cơ bản đã có thể nhất định là tràng cảnh chân thật rồi.
Khương Sở Nhiên tuy rằng là từ bên ngoài đến, nhưng cửa đại điện tựa hồ có cấm chế rất mạnh, dư âm do hai đại cao thủ quyết đấu cũng không thể nào lao ra khỏi đại điện thì hắn càng không có cách nào cả, giờ tựa hồ như đã lâm vào kết quả không cách nào thoát khôn được.
– Chẳng lẽ chỉ có thể chờ?
Lý Vân Tiêu trong lòng một hồi phát khổ, thời gian trong Địa Lão Thiên Hoang tới bây giờ đều không thể xác định, tính tính toán toán cũng không sai biệt lắm, nhưng trì hoãn vài ngày cũng rất bình thường, nếu hai người này đánh thêm mấy ngày thì đại điện này dù có chắc chắn hơn nữa cũng phải bị phá huỷ, vậy thì mình thật sự chỉ có thể trốn vào trng Giới Thần Bi rồi.
Nhưng đối với cường giả trình độ này mà nói, Giới Thần Bi cơ hồ là lợi khí bảo vệ tánh mạng cũng không ngăn được a!
Kim quang trong tay Thiên Tư càng ngày càng mạnh, sóng âm cũng trở nên cực độ chói tai, từng vòng khí uẩn chấn khai, lộ ra cực kỳ bất phàm.
Sắc mặt Khương Sở Nhiên cũng ngưng trọng không thôi, lợi kiếm trong tay dưới kiếm quyết của hắn trực tiếp hóa thành một đạo kiếm quang màu xanh da trời, ở quanh thân ngưng tụ thành một cái kiếm hoàn, theo Khương Sở Nhiên đánh vào từng đạo pháp quyết, khí tức cũng đang không ngừng tăng lên.
Hai đại cường giả đều điên cuồng ngưng tụ lực lượng, một người như núi cao sừng sững, một người như lãnh đàm thâm uyên, toàn bộ không gian đều vặn vẹo bồi hồi, đại điện trở nên rung chuyển bất ổn.
Khương Sở Nhiên càng tăng vọt chiến ý, hai người đều là cường giả tuyệt đại, đây là cao thủ khó cầu, có thể thỏa tính đánh với nhau một trận.